Người chơi phải viết đúng logo thuộc hãng nào và người sáng lập ra công ty có logo đó. Một số công ty sẽ có nhiều nhà sáng lập, vì vậy người chơi phải liệt kê đầy đủ tên của các nhà sáng lập đó. Người chơi nào đoán đúng tên công ty và nhà sáng lập nhất sẽ là người thắng cuộc.
![]() |
| Adidas Adolf Dassler |
![]() |
| Audi August Horsh |
![]() |
| BBC John Reith and George Villiers |
![]() |
| Canon Takeshi Mitarai, Goro Yoshida, Saburo Uchida and Takeo Maeda |
![]() |
| CocaCola John S. Pemberton and Asa Griggs Candler |
![]() |
| Compaq Jim Harris, Rod Canion, Benjamin M. Rosen |
![]() |
| Daewoo Kim Woo Chong |
![]() |
| ebay Pierre Omidyar |
![]() |
| Heineken Gerard Adriaan Heineken |
![]() |
| HSBC Thomas Sutherland |
![]() |
| Lego Ole Kirk Christiansen |
![]() |
| LG Koo In-Hwoi |
![]() |
| L'Oreal Eugène Schueller |
![]() |
| TAG Heuer Edouard Heuer |
![]() |
| Mercedes Benz Karl Benz |
![]() |
| Reebok J.W. Foster |
| Prudential plc A group of unnamed investors |
![]() |
| Samsung Lee Byung-chul |
![]() |
| Sharp Tokuji Hayakawa |
![]() |
| Sony Masaru Ibuka and Akio Morita |
| Các cầu thủ Arsenal vui vẻ đội nón lá |
1. Khán giả từ TP.HCM, Hải Phòng, Đà Nẵng về Hà Nội đã đành. Điểm thú vị hơn, đây là một lần rất hiếm hoi, người ta thấy VN trở thành nơi "đổ bộ" của các fan bóng đá đến từ quốc gia khác, mà cụ thể là 200 khán giả người Anh và 200 khán giả đến từ các quốc gia Đông Nam Á.
Bởi thế, chẳng có gì lạ, khi truyền thông phương Tây tỏ ra quan tâm tới sự kiện thể thao - xã hội đang diễn ra tại VN. Bằng chứng, chỉ vài giờ sau khi đặt chân tới VN, hình ảnh các “pháo thủ” đội chiếc nón lá VN truyền thống đã được đăng tải trên trang chủ tờ Dailymail tại quê hương họ.
Thương hiệu lớn của một câu lạc bộ lớn, đó là lý do để câu chuyện vượt khỏi khuôn khổ của một trận bóng đá thông thường và trở thành một sự kiện truyền thông quan trọng. Đó cũng là lý do để các doanh nghiệp phải bỏ ra 50 tỷ đồng cho sự kiện này - mà không có mấy người tỏ ra... xót ruột như trường hợp chuyến đi của Nick Vucijic chỉ một tháng trước đây.
Có điều, dù chấp nhận "chịu chơi", chúng ta vẫn phải thắc mắc: Vậy thì VN (chứ không chỉ là những đơn vị tổ chức), có... vớt vát được gì, để số tiền ấy không bị tiêu hết theo kiểu "mua vui cũng được một vài trống canh"?
2. Câu trả lời cũng khá đơn giản và thực tế: Đó là cơ hội để quảng bá về VN, cụ thể là về du lịch Hà Nội - vấn đề có tính lâu dài và đôi khi, khó có thể ước lượng ngay bằng tiền mặt. Một tấm hình chụp cảnh các pháo thủ đang ngồi tại chùa Một Cột. Một chiếc nón lá VN. Một clip quay hình thầy trò ông Wenger tại chùa cổ Trấn Quốc - như dự kiến trong chiều 15/7. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, chính là cơ hội của du lịch VN, không chỉ trước 400 fan nước ngoài đang theo chân Arsenal, mà trước vô vàn khán giả khác - nếu họ quan tâm tới câu lạc bộ này.
So sánh hơi khập khiễng, nhưng ở góc độ khai thác truyền thông ấy, người ta sẽ nhớ tới Bill Clinton trong chuyến thăm VN năm 2000. Câu nói cuối cùng "tôi sẽ trở lại VN để du lịch" của tổng thống Mỹ được rất nhiều tờ báo trích dẫn, và bình luận: đó là một món quà tuyệt vời của Bill tặng cho ngành du lịch VN vẫn còn non trẻ. 13 năm sau sự kiện ấy, Arsenal đặt chân tới Hà Nội, như một trong những cột mốc khác mà ngành du lịch cần biết tận dụng để tìm kiếm cơ hội cho mình.
Bởi thế, hẳn nhiều chuyên gia về truyền thông sẽ "tiếc đứt ruột", khi trong buổi chiều ngẫu hứng đi thăm Hà Nội, các cầu thủ Arsenal lại không có dịp đặt chân dạo bộ quanh Hồ Gươm như dự kiến. Khó trách được sự cuồng nhiệt của các fan, mà chúng ta chỉ có thể tiếc nuối về việc chưa có nhiều kinh nghiệm, trong những trường hợp thế này.
May mà vẫn còn chiếc nón lá được đội lên đầu các cầu thủ Arsenal, khi họ đặt chân xuống sân bay!
Theo TTVH
Là một trong những đạo diễn phim tài liệu xuất sắc hàng đầu nền điện ảnh Việt Nam, đạo diễn Trần Văn Thủy đã giành được sự yêu mến của công chúng với những phim như: Những người dân quê tôi, Hà Nội trong mắt ai, Chuyện tử tế, Tiếng vĩ cầm ở Mỹ Lai…
Mới đây, sau gần 40 năm theo nghề, ông đã cho ra mắt cuốn sách Chuyện nghề của Thủy. Đồng tác giả của tác phẩm này là Lê Thanh Dũng, một nhà khoa học cũng là bạn thân của đạo diễn.
Chuyện nghề của Thủy là chuỗi câu chuyện về nghề nghiệp của một đạo diễn nhiều tâm huyết và qua đó, những câu chuyện thế sự hiện lên qua từng ngóc ngách trong cuộc đời con người đặc biệt này. Cuốn sách tái hiện chặng đường theo đuổi những khuôn hình chân thật của Trần Văn Thủy.
Những ngày mới bước chân vào nghề, ông luôn là một đạo diễn lận đận. Dù gặp không ít rủi ro, tai nạn đe dọa tính mạng nhưng Trần Văn Thủy lại có duyên nợ với các giải thưởng quốc tế.
Ông làm phim cẩn thận, cầu toàn, theo đuổi vấn đề thời sự, nói những điều chưa ai nói. Có lẽ đó là lý do mà Phản bội – bộ phim tài liệu hiếm hoi về chiến tranh biên giới năm 1979 đã giành giải vàng Liên hoan phim Việt Nam năm 1980.
Trong sách, đạo diễn Trần Văn Thủy cũng đề cập tới những chuyện bên lề của hai bộ phim nổi tiếng trong sự nghiệp làm phim tài liệu của ông là Hà Nội trong mắt ai (1982) và Chuyện người tử tế (1985). Hai bộ phim này đã làm tác giả phải lao đao, điêu đứng suốt một thời gian.
Vậy nên ở tuổi 70, khúc cuối của con đường làm nghề, Trần Văn Thủy đã nghiệm ra rằng: “Sức lực để che chắn, để đứa con tinh thần của mình được đến bờ đến bến còn mệt mỏi hơn nhiều sức lực để làm ra một bộ phim”.
Đạo diễn chia sẻ thêm: “Khi làm phim, tôi chỉ muốn biết một điều duy nhất: Người đời xem có thấy sướng không? Chưa bao giờ tôi làm phim xong để cấp trên bằng lòng, để được thưởng hay tặng danh hiệu gì đó. Tuyệt đối tôi không nghĩ đến điều đó – tôi nói điều này trước bàn thờ gia tiên. Tôi ăn ở thế nào thì trời lại cho tôi thế đó”.
Chính nhờ suy nghĩ này mà sức nặng ở các bộ phim tài liệu của Trần Văn Thủy luôn nằm ở chỗ phản ánh được sự thật đời sống. Cuối cùng, ông đã được đền đáp xứng đáng.
Hai bộ phim nói trên sau một thời gian lận đận đã được chiếu rộng rãi trong nước. Hơn thế nữa Hà Nội trong mắt ai và Chuyện người tử tế đã làm nên một “kỳ tích” trong lịch sử điện ảnh Việt Nam: Đó là khán giả sẵn sàng bỏ tiền túi ra mua vé xem phim tài liệu.
Bên cạnh đó, Chuyện nghề của Thủy hấp dẫn bạn đọc cũng bởi những dòng chia sẻ chân tình của một con người đã bảy mươi năm yêu tha thiết và luôn quan sát cuộc đời từ nhiều khía cạnh.
“Đành rằng đời là cõi tạm nhưng đang sống với đời làm sao vô tâm với đời được. Và cuộc đời vẫn như một dòng sông lạnh lùng, mải miết trôi. Ngọt bùi, cay đắng… tất cả rồi cũng sẽ qua”.
Điều quan trọng nhất là câu hỏi thuở bé: “Nếu đi hết biển rồi sẽ tới đâu?”, sau gần cả đời người cuối cùng ông cũng trả lời được: “Đi hết biển sẽ trở về quê hương mình, về làng mình”.
Sách do NXB Hội Nhà văn phát hành, dày 480 trang, giá 120 ngàn đồng.
Theo Doanh nhân SG
Đã đi du lịch một số nước và giao tiếp tiếng Anh thoải mái, tôi từng tự hào rằng chẳng bao giờ có chuyện mình đi lạc khi ra nước ngoài. Thế nhưng trong chuyến du lịch Hong Kong - Thâm Quyến - Quảng Đông, tôi đã bật khóc vì... bị lạc do “mình nói hổng ai hiểu!”.
Trước chuyến đi, hướng dẫn viên phát cho khách một balô và chiếc nón. Chuyện chẳng có gì ầm ĩ nếu hai “món” này không màu... cam, một màu hoàn toàn không phù hợp với tuổi của tôi. Tôi lầm bầm bỏ chiếc balô cam, chỉ đội chiếc nón. Sang Thâm Quyến, hướng dẫn viên người “đại lục” nói tiếng Việt giọng Sài Gòn khá chuẩn, yêu cầu chúng tôi mở sổ tay hay bất cứ tờ giấy nào thuận tiện ghi số di động của anh, phòng trường hợp đi lạc. Tôi “xì...” một tiếng đủ mình nghe, trong đầu nghĩ: “Bà sở hữu thứ tiếng bá chủ thế giới... Làm quái gì sợ lạc”. Dù vậy, tôi cũng mở sổ tay ghi số của anh ta.
Thế nhưng chỉ mới rảo một vòng tôi mới “xanh máu mặt”, dòng người lũ lượt đi lại, miệng “xí xa xí xồ” thứ ngôn ngữ lạ hoắc với tôi. Mọi người đều không sử dụng tiếng Anh và hình như họ cũng không quan tâm đến sự hiện diện cái ngôn ngữ này trên đời.
Đến Thế giới thu nhỏ toàn người với người, ngoài vài ba sinh viên từ Bắc Kinh đến biết vài từ tiếng Anh, còn lại tôi nói “hổng ai hiểu”. Đã đến giờ tập trung về khách sạn, tôi mới biết sự tiện lợi của chiếc nón và balô màu cam. Không biết đường ra tháp Eiffel... nhái, nơi tập trung đoàn, tôi chỉ còn cách nhón chân tìm người cùng đội nón màu cam và... chạy theo. Gặp lại người cùng đoàn, cùng màu nón, tôi mừng đến... khóc.
Tại Quảng Châu, sau khi thăm công viên Việt Tú và trên đường ra xe về lại khách sạn, trời bỗng đổ mưa rào, tôi núp dưới hiên một cửa hàng bán đồ lưu niệm. Vài phút trời tạnh. Nhìn quanh chẳng thấy cái nón cam nào ngoài chiếc nón của mình. Tôi hỏi người xung quanh đường ra cổng công viên... Ai cũng lắc đầu, rồi xổ một tràng xí xa xí xào lạ hoắc. Tôi cứ theo đoàn người lũ lượt, thỉnh thoảng dừng lại nhón chân nhìn nhưng không thấy cái nón màu cam quen thuộc. Tôi la lên: “Làm ơn giúp tôi”. Chẳng ai trả lời.
Tôi cứ đi và chặn những người trẻ nói mình là tourist - khách du lịch. Tôi nhấn mạnh từ tourist mong cái từ quen thuộc này giúp họ biết tôi là ai mà ra tay giúp đỡ, cho tôi gọi nhờ vào di động anh chàng hướng dẫn. Nhưng ai cũng lắc đầu! Từ nơi cây cối um tùm đến một chỗ lạ hoắc với từng đoàn người mặc áo tắm vui đùa vẫy vùng trong chiếc hồ rộng lớn. Tôi... òa khóc. Đến chiếc “hộp” có người mặc bộ đồng phục giống bảo vệ VN, tôi chỉ vào mình mếu máo từ tourist, xin gọi điện. Bà ta lắc đầu, ra hiệu tôi “đi chỗ khác chơi”. Tôi khóc nấc lên, la liên tục trong nước mắt: “Việt Nam”, hi vọng có người biết chuyện giúp tôi đến lãnh sự quán.
Có lẽ thấy gương mặt đẫm nước mắt của tôi bà bảo vệ dường như hiểu về hoàn cảnh của tôi, ra dấu tôi cần giúp gì. Tôi đưa số điện thoại của hướng dẫn viên. Bà nhấc điện thoại xí xô một hồi, gật gật cười cười rồi cúp máy. Bà đứng dậy nắm tay dẫn tôi ra cổng công viên nước (tạm gọi như thế vì toàn những trò chơi trên nước) chỉ dưới đất, xí xô một tràng. Chẳng hiểu gì nhưng nhờ ngôn ngữ tay tôi biết bà bảo tôi đứng ở đây đợi. Tôi gật đầu, bà đi thẳng chẳng cần nghe tôi cảm ơn. Mà có nghe chắc bà cũng chẳng hiểu!
Mười phút sau, xe của đoàn đến đón tôi. Mọi người thở phào. Tôi lạc gần ba giờ đồng hồ. Trên suốt chặng đường ra về, tôi vẫn chưa hết hồi hộp, trống ngực đánh hơn trống trận. Nhiều lúc nằm nhớ lại, tôi vẫn tự hỏi nếu lúc đó không ghi số di động của hướng dẫn viên, chuyện gì sẽ xảy ra?
Theo Tuổi trẻ




















