| Các cầu thủ Arsenal vui vẻ đội nón lá |
1. Khán giả từ TP.HCM, Hải Phòng, Đà Nẵng về Hà Nội đã đành. Điểm thú vị hơn, đây là một lần rất hiếm hoi, người ta thấy VN trở thành nơi "đổ bộ" của các fan bóng đá đến từ quốc gia khác, mà cụ thể là 200 khán giả người Anh và 200 khán giả đến từ các quốc gia Đông Nam Á.
Bởi thế, chẳng có gì lạ, khi truyền thông phương Tây tỏ ra quan tâm tới sự kiện thể thao - xã hội đang diễn ra tại VN. Bằng chứng, chỉ vài giờ sau khi đặt chân tới VN, hình ảnh các “pháo thủ” đội chiếc nón lá VN truyền thống đã được đăng tải trên trang chủ tờ Dailymail tại quê hương họ.
Thương hiệu lớn của một câu lạc bộ lớn, đó là lý do để câu chuyện vượt khỏi khuôn khổ của một trận bóng đá thông thường và trở thành một sự kiện truyền thông quan trọng. Đó cũng là lý do để các doanh nghiệp phải bỏ ra 50 tỷ đồng cho sự kiện này - mà không có mấy người tỏ ra... xót ruột như trường hợp chuyến đi của Nick Vucijic chỉ một tháng trước đây.
Có điều, dù chấp nhận "chịu chơi", chúng ta vẫn phải thắc mắc: Vậy thì VN (chứ không chỉ là những đơn vị tổ chức), có... vớt vát được gì, để số tiền ấy không bị tiêu hết theo kiểu "mua vui cũng được một vài trống canh"?
2. Câu trả lời cũng khá đơn giản và thực tế: Đó là cơ hội để quảng bá về VN, cụ thể là về du lịch Hà Nội - vấn đề có tính lâu dài và đôi khi, khó có thể ước lượng ngay bằng tiền mặt. Một tấm hình chụp cảnh các pháo thủ đang ngồi tại chùa Một Cột. Một chiếc nón lá VN. Một clip quay hình thầy trò ông Wenger tại chùa cổ Trấn Quốc - như dự kiến trong chiều 15/7. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, chính là cơ hội của du lịch VN, không chỉ trước 400 fan nước ngoài đang theo chân Arsenal, mà trước vô vàn khán giả khác - nếu họ quan tâm tới câu lạc bộ này.
So sánh hơi khập khiễng, nhưng ở góc độ khai thác truyền thông ấy, người ta sẽ nhớ tới Bill Clinton trong chuyến thăm VN năm 2000. Câu nói cuối cùng "tôi sẽ trở lại VN để du lịch" của tổng thống Mỹ được rất nhiều tờ báo trích dẫn, và bình luận: đó là một món quà tuyệt vời của Bill tặng cho ngành du lịch VN vẫn còn non trẻ. 13 năm sau sự kiện ấy, Arsenal đặt chân tới Hà Nội, như một trong những cột mốc khác mà ngành du lịch cần biết tận dụng để tìm kiếm cơ hội cho mình.
Bởi thế, hẳn nhiều chuyên gia về truyền thông sẽ "tiếc đứt ruột", khi trong buổi chiều ngẫu hứng đi thăm Hà Nội, các cầu thủ Arsenal lại không có dịp đặt chân dạo bộ quanh Hồ Gươm như dự kiến. Khó trách được sự cuồng nhiệt của các fan, mà chúng ta chỉ có thể tiếc nuối về việc chưa có nhiều kinh nghiệm, trong những trường hợp thế này.
May mà vẫn còn chiếc nón lá được đội lên đầu các cầu thủ Arsenal, khi họ đặt chân xuống sân bay!
Theo TTVH
Câu chuyện quán nước vỉa hè sáng nay đượm màu thần bí. Mà càng thần bí, thì càng đúng chất vỉa hè
Nhưng, không vỉa hè cũng khó. Vì làm sao có câu trả lời chính thống được. Toàn chuyện nghe nói, nghe nói năm 2009, có một ai đó đã đem một hòn đá rất to đặt vào nơi thờ cúng Vua Hùng, ngay Đền Thượng tôn nghiêm. Bốn năm nay rồi, chẳng cấp nào để ý, dù năm nào cũng tổ chức Lễ giỗ quốc tổ rất hoành tráng cấp quốc gia. Bỗng vào dịp Giỗ Tổ Hùng Vương năm nay, chỉ cấp tỉnh làm chủ tế thôi, tự dưng ầm lên chuyện trấn yểm ở Đền Hùng.
Dạo ầm lên vụ trấn yểm ở sông Tô Lịch, N. nhớ cả phố cứ lao đi mua mấy tờ báo khổ be bé như cái bản tin, rồi đọc, rồi thì thào với nhau, rồi lo sợ mất ngủ đến vài tuần. Tờ báo ấy không còn thấy trên sạp báo nữa, nhưng cái vẻ nhớn nhác của bà con lúc nghe trấn yểm đâu đó hóa ra vẫn còn nguyên, thậm chí còn nặng nề hơn, ở cấp cao hơn tổ dân phố. Người ta bảo hòn đá này là một đạo bùa, của thầy nào cao tay lắm, những văn tự và hình thù trên đá, nhìn thấy thôi là đã rất hoang mang, vì chúng đầy vẻ ma thuật kỳ bí. Thấy bảo có người đọc được rồi, trên đạo bùa ấy có sự pha trộn giữa Phật giáo Mật tông, Đạo giáo, phù thủy, trận đồ bát quái của Khổng Minh, tóm lại là một đạo bùa tổng hợp…Tóm lại nữa thì là bùa cầu phúc cầu an cho ai đó, cá nhân hoặc tập thể nào đó. Chẳng hiểu sao lại nằm đấy thôi. Một số người kêu lên là trấn yểm. Số nữa bảo không sao, chỉ để cầu an…tuy nhiên, nên xem xét lại vị trí đặt hòn đá, vì nếu đặt không đúng chỗ thì nó cũng là một cách trấn yểm để triệt hạ linh khí!
Vấn đề chính là ở chỗ ấy, hòn đá có được đặt đúng chỗ hay không? Có thể đặt đấy với dụng ý tốt, mặc dù chừng ấy điều cao siêu, chẳng gì liên quan đến việc thờ cúng ở Đền Hùng, đến tín ngưỡng xa xôi nhất của người Việt, chẳng liên quan đến sự tích hay huyền thoại nào từng nghe thấy quanh vùng này
N. thấy các chuyên gia nói rằng, nơi thờ cúng Vua Hùng là nơi thờ quốc tổ nên từng tự khí (đồ thờ) dâng lên đều phải thể hiện ý chí của con Lạc cháu Hồng và bày tỏ ngưỡng vọng của tổ tiên, chứ không phải là nơi để bày đặt các đồ thờ chỉ đề cầu lợi ích phúc lộc cho cá nhân, tổ chức hoặc dòng họ. Nghe rồi đâm nghĩ, sao dạo này, nhiều người xen cái cá nhân của mình vào việc thờ cúng thế không biết. Mà cũng nhiều nơi thờ cúng nhận đồ cúng lễ không chọn lựa, làm cho đền chùa khắp nơi nhan nhản sư tử đá, đèn lồng, tượng, cổng làm như cổng Tử Cấm Thành, đi qua chùa ngỡ lạc vào bối cảnh phim truyền hình Trung quốc hay phát trên ti-vi. Ông đại gia khét tiếng ở Trà Vinh còn đem cả ảnh gia đình đặt vào chính điện của chùa. Khái niệm linh thiêng bị mài mòn đến mức không hiểu nổi.
- Hay trấn yểm thật nhỉ? Bà hàng nước ngây thơ hỏi, tôi nghĩ từ năm 2009 đến giờ, nước mình nhiều khó khăn…Động đến tâm linh là sợ lắm. Tỉnh Trà Vinh chủ tịch tỉnh cũng vừa từ chức đấy…
Hai chuyện ấy đâu có liên quan gì bà ơi! Một ông khách thốt lên.
Tại mình ít học, ít đọc nên để xảy ra những tình trạng thế thôi! Bừa bãi, tùy tiện chẳng qua không biết, văn hóa còi?
Thảo nào Quốc hội định bàn cả Luật thư viện, dân trí, quan trí cùng được nâng tầm thì chuyện như chuyện đá lạ ở Đền Hùng chẳng nhất thiết phải làm hội thảo. Một ông nữa góp một câu nhạt hoét, năm nay có hòn đá lạ, chẳng ai hỏi Lễ Đền Hùng năm nay có gì để đưa vào ghi - nhét hay không? Cái bánh giày to đùng độn xốp năm nào, năm nay nghĩ lại, chẳng phải ít nhiều cũng có màu thần bí đấy ư?
Tóm lại, thật lắm chuyện hoang mang.
Theo TTVH cuối tuần
Nhưng, không vỉa hè cũng khó. Vì làm sao có câu trả lời chính thống được. Toàn chuyện nghe nói, nghe nói năm 2009, có một ai đó đã đem một hòn đá rất to đặt vào nơi thờ cúng Vua Hùng, ngay Đền Thượng tôn nghiêm. Bốn năm nay rồi, chẳng cấp nào để ý, dù năm nào cũng tổ chức Lễ giỗ quốc tổ rất hoành tráng cấp quốc gia. Bỗng vào dịp Giỗ Tổ Hùng Vương năm nay, chỉ cấp tỉnh làm chủ tế thôi, tự dưng ầm lên chuyện trấn yểm ở Đền Hùng.
Dạo ầm lên vụ trấn yểm ở sông Tô Lịch, N. nhớ cả phố cứ lao đi mua mấy tờ báo khổ be bé như cái bản tin, rồi đọc, rồi thì thào với nhau, rồi lo sợ mất ngủ đến vài tuần. Tờ báo ấy không còn thấy trên sạp báo nữa, nhưng cái vẻ nhớn nhác của bà con lúc nghe trấn yểm đâu đó hóa ra vẫn còn nguyên, thậm chí còn nặng nề hơn, ở cấp cao hơn tổ dân phố. Người ta bảo hòn đá này là một đạo bùa, của thầy nào cao tay lắm, những văn tự và hình thù trên đá, nhìn thấy thôi là đã rất hoang mang, vì chúng đầy vẻ ma thuật kỳ bí. Thấy bảo có người đọc được rồi, trên đạo bùa ấy có sự pha trộn giữa Phật giáo Mật tông, Đạo giáo, phù thủy, trận đồ bát quái của Khổng Minh, tóm lại là một đạo bùa tổng hợp…Tóm lại nữa thì là bùa cầu phúc cầu an cho ai đó, cá nhân hoặc tập thể nào đó. Chẳng hiểu sao lại nằm đấy thôi. Một số người kêu lên là trấn yểm. Số nữa bảo không sao, chỉ để cầu an…tuy nhiên, nên xem xét lại vị trí đặt hòn đá, vì nếu đặt không đúng chỗ thì nó cũng là một cách trấn yểm để triệt hạ linh khí!
Vấn đề chính là ở chỗ ấy, hòn đá có được đặt đúng chỗ hay không? Có thể đặt đấy với dụng ý tốt, mặc dù chừng ấy điều cao siêu, chẳng gì liên quan đến việc thờ cúng ở Đền Hùng, đến tín ngưỡng xa xôi nhất của người Việt, chẳng liên quan đến sự tích hay huyền thoại nào từng nghe thấy quanh vùng này
N. thấy các chuyên gia nói rằng, nơi thờ cúng Vua Hùng là nơi thờ quốc tổ nên từng tự khí (đồ thờ) dâng lên đều phải thể hiện ý chí của con Lạc cháu Hồng và bày tỏ ngưỡng vọng của tổ tiên, chứ không phải là nơi để bày đặt các đồ thờ chỉ đề cầu lợi ích phúc lộc cho cá nhân, tổ chức hoặc dòng họ. Nghe rồi đâm nghĩ, sao dạo này, nhiều người xen cái cá nhân của mình vào việc thờ cúng thế không biết. Mà cũng nhiều nơi thờ cúng nhận đồ cúng lễ không chọn lựa, làm cho đền chùa khắp nơi nhan nhản sư tử đá, đèn lồng, tượng, cổng làm như cổng Tử Cấm Thành, đi qua chùa ngỡ lạc vào bối cảnh phim truyền hình Trung quốc hay phát trên ti-vi. Ông đại gia khét tiếng ở Trà Vinh còn đem cả ảnh gia đình đặt vào chính điện của chùa. Khái niệm linh thiêng bị mài mòn đến mức không hiểu nổi.
- Hay trấn yểm thật nhỉ? Bà hàng nước ngây thơ hỏi, tôi nghĩ từ năm 2009 đến giờ, nước mình nhiều khó khăn…Động đến tâm linh là sợ lắm. Tỉnh Trà Vinh chủ tịch tỉnh cũng vừa từ chức đấy…
Hai chuyện ấy đâu có liên quan gì bà ơi! Một ông khách thốt lên.
Tại mình ít học, ít đọc nên để xảy ra những tình trạng thế thôi! Bừa bãi, tùy tiện chẳng qua không biết, văn hóa còi?
Thảo nào Quốc hội định bàn cả Luật thư viện, dân trí, quan trí cùng được nâng tầm thì chuyện như chuyện đá lạ ở Đền Hùng chẳng nhất thiết phải làm hội thảo. Một ông nữa góp một câu nhạt hoét, năm nay có hòn đá lạ, chẳng ai hỏi Lễ Đền Hùng năm nay có gì để đưa vào ghi - nhét hay không? Cái bánh giày to đùng độn xốp năm nào, năm nay nghĩ lại, chẳng phải ít nhiều cũng có màu thần bí đấy ư?
Tóm lại, thật lắm chuyện hoang mang.
Theo TTVH cuối tuần
