Hoạ sĩ Lê Thiết Cương: Bữa cơm chiều đồng nghĩa sum vầy
Ở Hà Nội, các cuộc khai mạc triển lãm tranh đều diễn ra vào buổi chiều. Tuần trước, nhận được giấy mời đi dự triển lãm tranh vào lúc 8 giờ sáng của anh H.U, tôi ngạc nhiên nhấc máy hỏi. Anh bảo hôm nay giỗ đầu vợ, anh muốn tổ chức triển lãm này, trong đó có mấy bức vẽ chị, khai mạc sáng là vui với bạn bè. Buổi chiều anh muốn đi chợ, làm mâm cơm thắp hương chị ở nhà.
Năm 17, tôi yêu O nhà ở phố Hàng Nón, một bữa cô ấy bảo: “Hôm nào mẹ anh đi làm ca chiều, em sẽ sang nhà anh nấu một bữa cơm cho anh”. Tôi đáp “Mẹ anh làm hành chính, buổi trưa thường không có nhà, trưa mai em sang nhé”. O bảo: “Em thích buổi chiều, em thích nấu cơm chiều”.
Sáng nay càphê với K. bạn cùng công ty, vợ chồng K. không ở với nhau nữa, K. sống một mình đã lâu. Cô ấy kể: “Chiều chiều đi làm về, dắt xe vào ngõ, qua mấy nhà hàng xóm, thấy nhà nào cũng chẻ củi, bắc bếp, nhóm lửa, vo gạo, rửa rau… làm em thèm, em thèm có gia đình”.
Chả hiểu sao, buổi chiều, bữa cơm chiều chứ không phải là bữa trưa, bữa sáng lại gợi đến sự ấm cúng, gợi đến tổ ấm, gợi đến trở về, gợi đến sum vầy, gợi đến cảm giác hạnh phúc, cảm giác về gia đình? Và nói như cô K. bạn tôi là hình ảnh bữa cơm chiều làm cô thèm muốn gia đình. Nhưng hình như cái câu hỏi mơ hồ khó lý giải này đã chính là câu trả lời rồi.
Kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn: Bài học từ những bữa cơm của mẹ
Trong nhiều năm bôn ba du học, rồi hành nghề tại nước ngoài, tôi vẫn thường nhớ đến những bữa cơm gia đình của mẹ tôi, cho dù người mất đi lúc tôi chỉ khoảng 15 tuổi.
Bữa cơm gia đình cho tôi bài học đầu tiên về tình mẹ hy sinh cho gia đình. Mẹ thường nhường miếng ngon nhất cho cha tôi, rồi đến chúng tôi. Tôi còn nhớ rõ một lần mẹ đãi cả nhà ăn tôm luộc chấm muối tiêu chanh; thấy cả nhà ăn ngon quá, mẹ nói mẹ thích ăn đầu tôm nhất. Chúng tôi thật ngốc khi tin là thật, và nghe lời mẹ “đổi” đầu lấy mình tôm từ mẹ. Hình ảnh mẹ tôi cười vui ăn một dĩa toàn đầu tôm, là một trong những hình ảnh ấm áp nhất mà tôi không bao giờ quên.
Bữa cơm gia đình cũng là lúc mẹ đóng vai trò một người nội tướng có “uy quyền” thật sự trong gia đình, khi mà cả nhà, bao gồm cha tôi, đều phải có mặt vào giờ ăn, sau khi mẹ tôi từ bếp bấm ba tiếng chuông, báo là đã dọn ăn xong. Cha tôi thường “chấp hành” rất nghiêm túc, hiếm khi vắng nhà vào bữa ăn gia đình, nhưng cũng có khi càu nhàu, vì đang đọc dở đoạn truyện hay cũng phải để đó xuống ăn cơm cùng gia đình. Nhờ vào thói quen đó, mọi người trong nhà gắn bó với nhau hơn, tâm tình và chia sẻ cuộc sống hàng ngày cho nhau. Nhất là cha tôi, ngày thường rất nghiêm khắc và khó gần, nhưng trong những bữa cơm vui vẻ với gia đình, cũng trở nên hoàn toàn khác, nhu hoà và thân tình với các con hơn.
Bữa cơm gia đình có khi lại giúp chúng tôi vượt qua được tai hoạ một cách thần kỳ. Vào năm 1968, vào đỉnh điểm của cuộc chiến tại miền Nam, cha tôi mua một số bao cát để làm hầm trú ẩn, nhưng để ngoài sân một thời gian mà chưa làm được vì bận việc. Một hôm, có một số em bà con của cha tôi cùng vài người bạn tới thăm, mẹ tôi hiếu khách mời họ ở lại dùng cơm. Trong khi mẹ tôi lo chuyện nấu ăn, các chú thấy đống bao cát chất ngoài sân, nên tình nguyện cùng nhau giúp cha tôi chất bao quanh tường một căn phòng ở tầng trệt để làm hầm trú ẩn. Chúng tôi ham vui nên xin phép cha mẹ vào chơi với các chú, rồi ngủ quên trong căn “hầm” mới làm. Tối hôm đó, ngôi nhà bị trúng pháo kích sập gần hết căn lầu trên, nơi anh em chúng tôi thường ngủ! Không có bữa cơm gia đình thân tình với các chú tối hôm đó, thì có thể tôi không còn ngồi đây để kể chuyện cho các bạn.
![]() |
| Bữa cơm của gia đình người Việt đầu thế kỷ 20. |
Sống trong một thành phố lớn, nhiều thói quen, nề nếp lâu đời của từng cá nhân, từng gia đình buộc phải thay đổi để thích ứng với cuộc sống vội vã tất bật dường như không có thời gian cho riêng mình, cho người thân. Những bữa cơm gia đình là một trong những nề nếp ấy.
Gia đình tôi cũng như hầu hết các gia đình công chức, nhân viên ở thành phố, từ sáng sớm cả nhà đã chia nhau mỗi người mỗi ngả: đi làm, đi học… Bữa sáng tiện đâu ăn đấy, có khi là tiệm phở quen, khi là xe bánh mì đầu hẻm, khi là gói xôi mua dọc đường mang tới cơ quan. Bữa trưa thì mang theo hộp cơm hoặc kêu cơm văn phòng, nuốt vội vài miếng rồi tranh thủ chợp mắt hay nhâm nhi ly càphê cho tỉnh táo. Đến chiều tối cả nhà mới về đông đủ nếu không ai có việc đột xuất. Vì vậy, bữa cơm chiều thật sự là khoảng thời gian của gia đình, và vì gia đình.
Gia đình tôi có một quy định bất thành văn: một tuần ít nhất phải có bốn buổi cả nhà ăn cùng cơm chiều, nhất là những ngày cuối tuần. Quây quần quanh bàn ăn, mâm cơm không chỉ để ăn uống mà còn để giao tiếp, trao đổi, bày tỏ, thể hiện tình cảm, sự quan tâm. Bữa ăn chiều là “không gian cộng cảm” của gia đình, bữa ăn đầy đủ các thành viên luôn là biểu tượng hạnh phúc. Gian bếp phòng ăn ấm cúng còn thể hiện vai trò của người phụ nữ, người mẹ trong việc bảo vệ và duy trì sinh hoạt gia đình, tăng cường sự gắn bó tình cảm cha mẹ và con cái. Ngày cuối tuần, mấy mẹ con bày vẽ thêm những món mới hay cầu kỳ hơn chút, vừa để đủ chất vừa cho con gái “thực tập tay nghề” bếp núc.
Sáng nay, tôi vừa mới quẳng lên Facebook câu status “Hoàng A Mã nhà mình vừa nhắc là chưa có sấu Hà Nội để nấu canh”, thì buổi chiều nhận được ngay quà Hà Nội là một túi sấu tươi xanh ngắt. Chỉ cần nghĩ chiều nay sẽ có món canh sấu sườn non nêm hành hoa, một món ăn rất đặc trưng của mùa hè miền Bắc mà cả gia đình tôi đều thích, đã thấy hiện ra một bữa cơm ấm cúng vui vẻ của cả nhà.
Chuyên gia ẩm thực Dzoãn Cẩm Vân: Cái tình trong bữa ăn đang nhạt đi
Chẳng hiểu từ bao giờ, những bữa cơm gia đình của người Việt bỗng dần mất đi, nhất là ở thành thị.
Ban đầu là mất đi bữa ăn sáng chung với lý do không kịp chuẩn bị vì người đi sớm, kẻ dậy trễ. Tiếp đến là bữa ăn trưa không có vì cả hai vợ chồng đi làm cơ quan chỉ được nghỉ một tiếng, con thì ở bán trú. Nhưng bây giờ thì đến cả bữa cơm tối cũng thưa dần với nhiều lý do: đi làm về mệt quá, chồng thì đi tiếp khách khuya mới về, con thì đi học thêm, ăn đại cái gì cho xong.
Có một nghịch lý là ngày xưa bếp củi, bếp than, bếp tro trấu thì ngày nào cơm cũng ba bữa ngon và ấm, dù chỉ là chén sành, đĩa mẻ, trách đất, đũa tre... Phòng ăn không có, cả gia đình ngồi trên sập gỗ hay ngồi bệt dưới đất, trải vội tấm cót lác, dưới ánh đèn tù mù chan chan, gắp gắp hàn huyên bao chuyện mưa nắng mà vui, mà ấm, mà tình. Còn bây giờ căn bếp nào cũng hiện đại, nồi chảo sáng choang, phòng ăn đèn chùm sáng lung linh, ghế dựa bọc nệm êm ái mà đôi khi chỉ có hai người, có lúc chỉ còn một người với mâm cơm nhạt nhẽo, thiếu tiếng cười, thiếu âm thanh, có chăng chỉ là tiếng chuyển kênh tivi…
Thật ra chúng ta cũng chẳng thể trách ai vì sự đổi thay đến chóng mặt trong xã hội. Khi Chỉ cần bước ra đường là đã có những quán cơm “chỉ” – cách gọi hóm của cơm bình dân nhiều món. Đi làm về chỉ cần ghé ngang là có tất cả món ngon cho một bữa cơm, mà ngày nào cũng có thể ăn món mới, khỏi cần nhức đầu suy nghĩ nọ kia.
Đấy chỉ là món ăn, còn người ăn thì đâu rồi nhỉ? Từ khi nào bữa cơm gia đình bỗng vắng bóng người đến lạ. Chúng ta bỗng thích ngồi bên cạnh bạn bè, thích ra hàng quán để chọn những món ăn mình thích, ngồi nhìn trời đất, nghe nhạc mà quên mất những bữa ăn đó không một chút hơi ấm gia đình, bữa cơm mà trong đó bố, mẹ, con cái cùng chia sẻ mọi buồn vui trong ngày. Cái tình trong bữa ăn vì thế cũng nhạt nhoà dần. Và trách nhiệm cũng như sự ràng buộc của mọi thành viên trong gia đình cũng vì thế mà không còn quan trọng nữa...
Doanh nhân Nguyễn Lâm Viên: Khi danh, lợi lên trước chữ tình, mọi thứ đều bị phá vỡ
Tôi nghĩ ngày nay, những giá trị gia đình bị phá vỡ do gia đạo không còn được coi trọng. Người ta mất đi ý thức phải sống trọn vẹn vì một điều gì đó. Nếu chỉ nghĩ đến bản thân, đến sự thực dụng, thì làm sao người cha có thể nhường tất cả những gì tốt đẹp nhất cho đàn con? Làm sao người mẹ có thể hy sinh từng miếng cơm, manh áo, đến việc chăm chút những bữa cơm chiều bằng tất cả tình yêu thương? Nếu trong gia đình cha mẹ không có sự tôn trọng, hy sinh, thì làm sao con cái có thể yêu quý nhau, nảy nở tình ruột thịt? Cuộc đời con người chỉ gói gọn trong ba chữ: danh, lợi, tình. Khi người ta để lợi, danh lên trước chữ tình, thì mọi thứ đều bị phá vỡ. Cái danh cái lợi đang khuynh đảo cả nơi thờ phượng thiêng liêng.
Là doanh nhân thật khó để duy trì bữa cơm chiều với gia đình, vì cứ phải đi công tác liên miên. Một năm tôi phải ở nước ngoài đến hai phần ba thời gian, nhưng nếu ở Việt Nam thì luôn cố gắng để gìn giữ bữa cơm chiều với gia đình. Với tôi, tình yêu thương là lẽ sống, nó đòi hỏi sự trọn vẹn. Muốn yêu thương đồng loại, trước tiên phải yêu thương gia đình. Gìn giữ những bữa cơm với nhau, để được gặp gỡ, chăm sóc, trò chuyện với nhau, đó là hạnh phúc. Không ai khác chính người cha, người mẹ phải “cầm cương” trong việc biến những phong tục của cha ông để lại như việc cùng giỗ ngày tết, chăm nom ông bà, hay nấu những bữa cơm hàng ngày… thành thông lệ, để các con noi theo.
Ca sĩ Phạm Thu Hà: Bữa ăn chỉ ngon khi có gia vị yêu thương
Tôi xa gia đình kể từ khi học xong phổ thông trung học, bắt đầu cuộc sống ở ký túc xá của trường nhạc, bữa cơm gia đình có đầy đủ mọi người thiếu vắng từ đó, thay vào là những cơm đạm bạc với các bạn cùng phòng.
Suốt nhiều năm nay, Hà luôn ao ước có được bữa cơm đầy đủ mọi thành viên của gia đình nhưng điều đó không dễ dàng gì. Lớn hơn một chút, khi rời ký túc xá, cũng là lúc bố mẹ và anh chị của tôi định cư ở nước ngoài. Mỗi năm, bố mẹ chỉ về nước một tháng vào dịp tết âm lịch. Đó là khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong năm, khi được gần bố mẹ bên mâm cơm gia đình, thưởng thức những món ăn đậm đà chất Việt Nam và tâm sự mọi chuyện trong cuộc sống, nghề nghiệp trong năm qua cho bố mẹ nghe.
Những bữa cơm hàng quán, những lần gặp gỡ mọi người ngày càng diễn ra ở các quán ăn, nhà hàng nhiều hơn xưa nhưng có lẽ vì thế mà bữa cơm gia đình ngày càng có giá trị và thiêng liêng nhất. Hơn ai hết, Hà luôn mong ước được ở bên gia đình mình, cảm nhận tình cảm và sự yêu thương của mọi người dành cho nhau, đặc biệt là mọi người còn có thể thưởng thức món ăn do chính Hà nấu. Mặc dù Hà không quá xuất sắc trong vai trò đầu bếp nhưng Hà luôn được bố mẹ và anh chị khen là món ăn của Hà rất ngon, bởi có thêm gia vị của sự chân thành và tình yêu thương.
Theo SGTT
Mạng xã hội giờ không còn là mái nhà riêng của giới trẻ mà còn của các bà nội trợ, của mọi thành viên trong nhà. Khi cả gia đình ai ai cũng có nhà ảo, sẽ phát sinh những tình huống dở khóc dở cười. Nếu không khéo xử lý, nước mắt sẽ rơi từ đây.
Khi bà nội cũng biết lên mạng
Sáng thứ hai vào công ty, mở trang cá nhân, Thu Hiên bất ngờ đến vui sướng vì tin nhắn của mẹ chồng: “Chúc mừng kỷ niệm ngày cưới của hai con”. Kèm theo đó là một chiếc bánh kem ảo đẹp lung linh. “Mẹ chồng tôi ở Canada. Từ ngày biết vào Facebook, cứ dịp sinh nhật, kỷ niệm của con cái bà thường gửi thiệp, tin nhắn chúc mừng. Ngày trước ở quê bà có biết mấy thứ này đâu. Công nhận công nghệ thông tin gắn kết tình cảm con người với nhau thật sâu đậm dù cách xa nửa vòng trái đất. Đọc Facebook tôi, nếu cảm nhận lời nào tôi không vui, mẹ cùng các chị lập tức gọi điện về hỏi thăm, khuyên bảo. Nếu có giận chồng mà được mẹ an ủi vậy mình cũng an tâm”, Thu Hiên chia sẻ với đồng nghiệp rồi viết trên trang cá nhân của mình lời cảm ơn mẹ chồng, kèm theo những biểu tượng gương mặt chứa chan hạnh phúc.
Nhưng đâu phải ai cũng được như Thu Hiên. Ngọc Hoa, cô bạn trên diễn đàn webtretho khóc rấm rức, khoá ngang Facebook vì một lần lỡ giúp mẹ mở tài khoản riêng: “Chồng hay đi công tác, ở nhà chỉ có hai mẹ con. Trên mạng mấy đứa em con dì, cô, cậu ai cũng có trang cá nhân. Thế là tôi háo hức lập trang riêng cho mẹ, đặng bà kết nối, trò chuyện với con cháu cho khuây. Tất nhiên tôi cũng để mẹ kết nối với mình. Ngờ đâu từ ngày mẹ chồng có tài khoản riêng thì mới vỡ lỡ ra nhiều thứ. Bà kết nối, hỏi thăm con cháu thì ít mà chủ yếu là để ý “hành tung” của con dâu. Tôi viết gì, để hình gì trên mạng mẹ cũng vào hỏi, hỏi đến khi nào tôi giải thích rõ ràng mới thôi. Tất cả bạn bè nam trên trang của tôi mẹ cũng hỏi là ai, làm ở đâu, chồng tôi có quen họ không… kiểu “thằng đó vợ con gì chưa mà cứ thích hỏi thăm con vậy”. Nhức đầu, tôi khoá cắt kết nối với mẹ luôn, thế là bà khóc lóc với chồng tôi: “Nó có ý gì rồi nên mới không cho mẹ làm bạn”!
Chớ dại kết vợ làm bạn?
Phi Uyên (30 tuổi) và Mậu Kỳ (35 tuổi) quen nhau trên một diễn đàn phượt, họ kết thúc bằng một đám cưới ngọt ngào. Về một mái nhà, cả hai cùng chuyển nhà ảo từ diễn đàn phượt về Facebook. Và đến giai đoạn Facebook họ mới rõ hơn về nhau. Uyên thích khoe hình khoảnh khắc gia đình, thích chia sẻ cảm xúc trên trang cá nhân. Ngược lại, Kỳ chẳng đưa bất cứ thông tin nào lên mạng ngoại trừ những tấm hình đi phượt với đoàn. Nếu Uyên mở tung tất cả cánh cửa gia đình thì Kỳ là một ẩn số bí hiểm. Giận hờn chồng điều gì Uyên đều đưa lên mạng, một phần cô muốn Kỳ đọc những dòng ấy và hiểu vợ hơn, nhưng Kỳ dường như ngó lơ trước những lời của vợ. Một ngày nọ Uyên vô tình biết được “một vài cô người yêu cũ” trong danh sách bạn bè của Kỳ. Uyên kết bạn, lùng sục họ từng chi tiết... để rồi đêm về cô tra khảo chồng từng tí một, dù cho Kỳ bảo đó chỉ là chuyện quá khứ. Một lần bia rượu cùng đồng nghiệp, Kỳ say rũ rượi, đau khổ thốt lên: “Tốt nhất là đừng kết vợ trên mạng làm bạn ngay từ đầu, để hạnh phúc gia đình được tồn tại dài lâu!”
Tiến sĩ Võ Văn Nam, giảng viên khoa tâm lý giáo dục đại học Sư phạm TP.HCM, tư vấn: “Có nhiều cách xử lý cơn nóng giận: chạy xe máy thiệt nhanh ngoài đường, thu mình trong phòng nghe nhạc, chia sẻ với bạn, mua sắm, giải trí một mình, hoặc cũng có thể uống rượu thật say, ngồi ở đâu đó khóc cho thoả... Nhưng từ khi có Facebook hoặc các trang mạng xã hội khác thì con người lại có thêm một kiểu vơi đi muộn phiền, là tung hê tất cả uất ức lên mạng. Tất nhiên, hệ luỵ rất nặng nề nếu người thứ ba đọc thấy. Chúng ta chớ nên chủ quan, vì mỗi một cá nhân trên mạng cũng chính là một cá nhân thực ngoài đời.
Ở thực tế cuộc sống, ta có thể giới hạn phạm vi quan hệ của mình. Nhưng trên mạng, ta không muốn quen người đó, nhưng họ vẫn có thể thâm nhập nhà ảo của ta, mối quan hệ được cơ hội nhân rộng ra trăm, ngàn cá nhân khác. Chính vì vậy, nếu đã là bí mật cá nhân thì tốt nhất hãy để trong lòng. Bất cứ chia sẻ cảm xúc nào cũng phải thận trọng và suy nghĩ chúng có ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình mình hay không. Sự tôn trọng chính là liều thuốc tốt nhất giúp cân bằng đời sống trên mạng xã hội và đời sống gia đình thực tế”.
Phó Minh Cường (32 tuổi, Bình Thạnh, TP.HCM)
Hiểu nhau để không là nạn nhân thế giới ảo
Phụ nữ lên mạng thích khoe hình gia đình, chia sẻ cảm xúc với bạn bè, đồng nghiệp. Nhưng đàn ông thì khác, thường những khoảnh khắc hạnh phúc họ giấu trong lòng, gói gọn trong gia đình họ. Nếu họ lên mạng xã hội thì vấn đề họ quan tâm chính là công việc, thời sự, tin tức kinh tế. Sự khác nhau này có khi khiến người vợ sinh nghi chồng mình. Facebook hay những trang mạng xã hội khác luôn là con dao hai lưỡi, nếu biết thông cảm, tôn trọng suy nghĩ của nhau hẳn cả hai vợ chồng sẽ không trở thành nạn nhân của thế giới ảo.
Lê Ngọc Thanh (30 tuổi, quận 1, TP.HCM)
Giữ mình giữa chốn thị phi
Mạng xã hội hiện thời là chốn thị phi. Một niềm vui của bạn có thể nhận trăm lời chúc tụng, nhưng một nỗi niềm sẽ nhận đến ngàn lời phân chia. Bạn sẽ bối rối trước ngàn suy nghĩ đó, và không biết lời nào tốt cho bạn. Vì thế, tốt hơn hết chỉ chia vui chứ đừng đưa những điều không hay của gia đình mình lên mạng. Không có ông chồng nào lại thích vợ tung hê chuyện gia đình cho thiên hạ. Ngay chính bản thân bạn cũng sẽ khó chịu nếu chồng mình làm như thế. Bạn cần nhận thấy, đời sống trên mạng và đời sống thực tế khác nhau nhưng cách nhau chỉ một sợi dây mong manh. Nếu không phân biệt rõ ràng, hôn nhân gia đình dễ ly tan. Đã có trường hợp chồng chính thức ly dị vì không chịu nổi cảnh tọc mạch trên mạng của cô vợ.
Theo SGTT
Khi bà nội cũng biết lên mạng
Sáng thứ hai vào công ty, mở trang cá nhân, Thu Hiên bất ngờ đến vui sướng vì tin nhắn của mẹ chồng: “Chúc mừng kỷ niệm ngày cưới của hai con”. Kèm theo đó là một chiếc bánh kem ảo đẹp lung linh. “Mẹ chồng tôi ở Canada. Từ ngày biết vào Facebook, cứ dịp sinh nhật, kỷ niệm của con cái bà thường gửi thiệp, tin nhắn chúc mừng. Ngày trước ở quê bà có biết mấy thứ này đâu. Công nhận công nghệ thông tin gắn kết tình cảm con người với nhau thật sâu đậm dù cách xa nửa vòng trái đất. Đọc Facebook tôi, nếu cảm nhận lời nào tôi không vui, mẹ cùng các chị lập tức gọi điện về hỏi thăm, khuyên bảo. Nếu có giận chồng mà được mẹ an ủi vậy mình cũng an tâm”, Thu Hiên chia sẻ với đồng nghiệp rồi viết trên trang cá nhân của mình lời cảm ơn mẹ chồng, kèm theo những biểu tượng gương mặt chứa chan hạnh phúc.
Nhưng đâu phải ai cũng được như Thu Hiên. Ngọc Hoa, cô bạn trên diễn đàn webtretho khóc rấm rức, khoá ngang Facebook vì một lần lỡ giúp mẹ mở tài khoản riêng: “Chồng hay đi công tác, ở nhà chỉ có hai mẹ con. Trên mạng mấy đứa em con dì, cô, cậu ai cũng có trang cá nhân. Thế là tôi háo hức lập trang riêng cho mẹ, đặng bà kết nối, trò chuyện với con cháu cho khuây. Tất nhiên tôi cũng để mẹ kết nối với mình. Ngờ đâu từ ngày mẹ chồng có tài khoản riêng thì mới vỡ lỡ ra nhiều thứ. Bà kết nối, hỏi thăm con cháu thì ít mà chủ yếu là để ý “hành tung” của con dâu. Tôi viết gì, để hình gì trên mạng mẹ cũng vào hỏi, hỏi đến khi nào tôi giải thích rõ ràng mới thôi. Tất cả bạn bè nam trên trang của tôi mẹ cũng hỏi là ai, làm ở đâu, chồng tôi có quen họ không… kiểu “thằng đó vợ con gì chưa mà cứ thích hỏi thăm con vậy”. Nhức đầu, tôi khoá cắt kết nối với mẹ luôn, thế là bà khóc lóc với chồng tôi: “Nó có ý gì rồi nên mới không cho mẹ làm bạn”!
Chớ dại kết vợ làm bạn?
Phi Uyên (30 tuổi) và Mậu Kỳ (35 tuổi) quen nhau trên một diễn đàn phượt, họ kết thúc bằng một đám cưới ngọt ngào. Về một mái nhà, cả hai cùng chuyển nhà ảo từ diễn đàn phượt về Facebook. Và đến giai đoạn Facebook họ mới rõ hơn về nhau. Uyên thích khoe hình khoảnh khắc gia đình, thích chia sẻ cảm xúc trên trang cá nhân. Ngược lại, Kỳ chẳng đưa bất cứ thông tin nào lên mạng ngoại trừ những tấm hình đi phượt với đoàn. Nếu Uyên mở tung tất cả cánh cửa gia đình thì Kỳ là một ẩn số bí hiểm. Giận hờn chồng điều gì Uyên đều đưa lên mạng, một phần cô muốn Kỳ đọc những dòng ấy và hiểu vợ hơn, nhưng Kỳ dường như ngó lơ trước những lời của vợ. Một ngày nọ Uyên vô tình biết được “một vài cô người yêu cũ” trong danh sách bạn bè của Kỳ. Uyên kết bạn, lùng sục họ từng chi tiết... để rồi đêm về cô tra khảo chồng từng tí một, dù cho Kỳ bảo đó chỉ là chuyện quá khứ. Một lần bia rượu cùng đồng nghiệp, Kỳ say rũ rượi, đau khổ thốt lên: “Tốt nhất là đừng kết vợ trên mạng làm bạn ngay từ đầu, để hạnh phúc gia đình được tồn tại dài lâu!”
Tiến sĩ Võ Văn Nam, giảng viên khoa tâm lý giáo dục đại học Sư phạm TP.HCM, tư vấn: “Có nhiều cách xử lý cơn nóng giận: chạy xe máy thiệt nhanh ngoài đường, thu mình trong phòng nghe nhạc, chia sẻ với bạn, mua sắm, giải trí một mình, hoặc cũng có thể uống rượu thật say, ngồi ở đâu đó khóc cho thoả... Nhưng từ khi có Facebook hoặc các trang mạng xã hội khác thì con người lại có thêm một kiểu vơi đi muộn phiền, là tung hê tất cả uất ức lên mạng. Tất nhiên, hệ luỵ rất nặng nề nếu người thứ ba đọc thấy. Chúng ta chớ nên chủ quan, vì mỗi một cá nhân trên mạng cũng chính là một cá nhân thực ngoài đời.
Ở thực tế cuộc sống, ta có thể giới hạn phạm vi quan hệ của mình. Nhưng trên mạng, ta không muốn quen người đó, nhưng họ vẫn có thể thâm nhập nhà ảo của ta, mối quan hệ được cơ hội nhân rộng ra trăm, ngàn cá nhân khác. Chính vì vậy, nếu đã là bí mật cá nhân thì tốt nhất hãy để trong lòng. Bất cứ chia sẻ cảm xúc nào cũng phải thận trọng và suy nghĩ chúng có ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình mình hay không. Sự tôn trọng chính là liều thuốc tốt nhất giúp cân bằng đời sống trên mạng xã hội và đời sống gia đình thực tế”.
Phó Minh Cường (32 tuổi, Bình Thạnh, TP.HCM)
Hiểu nhau để không là nạn nhân thế giới ảo
Phụ nữ lên mạng thích khoe hình gia đình, chia sẻ cảm xúc với bạn bè, đồng nghiệp. Nhưng đàn ông thì khác, thường những khoảnh khắc hạnh phúc họ giấu trong lòng, gói gọn trong gia đình họ. Nếu họ lên mạng xã hội thì vấn đề họ quan tâm chính là công việc, thời sự, tin tức kinh tế. Sự khác nhau này có khi khiến người vợ sinh nghi chồng mình. Facebook hay những trang mạng xã hội khác luôn là con dao hai lưỡi, nếu biết thông cảm, tôn trọng suy nghĩ của nhau hẳn cả hai vợ chồng sẽ không trở thành nạn nhân của thế giới ảo.
Lê Ngọc Thanh (30 tuổi, quận 1, TP.HCM)
Giữ mình giữa chốn thị phi
Mạng xã hội hiện thời là chốn thị phi. Một niềm vui của bạn có thể nhận trăm lời chúc tụng, nhưng một nỗi niềm sẽ nhận đến ngàn lời phân chia. Bạn sẽ bối rối trước ngàn suy nghĩ đó, và không biết lời nào tốt cho bạn. Vì thế, tốt hơn hết chỉ chia vui chứ đừng đưa những điều không hay của gia đình mình lên mạng. Không có ông chồng nào lại thích vợ tung hê chuyện gia đình cho thiên hạ. Ngay chính bản thân bạn cũng sẽ khó chịu nếu chồng mình làm như thế. Bạn cần nhận thấy, đời sống trên mạng và đời sống thực tế khác nhau nhưng cách nhau chỉ một sợi dây mong manh. Nếu không phân biệt rõ ràng, hôn nhân gia đình dễ ly tan. Đã có trường hợp chồng chính thức ly dị vì không chịu nổi cảnh tọc mạch trên mạng của cô vợ.
Theo SGTT
Bạn hình dung thế nào về bức tranh một gia đình hạnh phúc? Bạn có bao giờ để ý và nỗ lực hơn để kết nối các thành viên lại với nhau? Để có một gia đình hạnh phúc, bạn sẽ cần biết đến một vài “bí mật”, hãy tham khảo những gợi ý sau để mang nhiều niềm vui hơn nữa đến gia đình của bạn nhé!
Trân trọng từng thành viên trong gia đình
Cốt lõi của một gia đình hạnh phúc là sự chia sẻ chân thành, nâng đỡ và quan tâm lẫn nhau, bạn có thể nhận ra những điều đó qua cách từng thành viên cư xử, qua niềm vui và sự trân trọng mọi người dành cho nhau. Sự trân trọng là chất keo tạo nên sự gắn kết bền chặt cũng như bầu không khí yêu thương trong gia đình, giúp cho mọi người trong nhà bạn luôn hướng về nhau với tình cảm và suy nghĩ tốt đẹp nhất.
Câu chuyện làm quà cho con
Khi con bạn về nhà, hãy quan tâm, hỏi xem chúng đã làm gì ở trường cũng như kể cho con nghe những câu chuyện vui vui, ý nghĩa. Nếu bạn trở về nhà, mệt mỏi buồn chán, không hứng thú với con mà lao ngay vào việc riêng của bạn, đọc báo, xem TV… đừng hỏi tại sao đám trẻ cũng chẳng vui vẻ gì khi nhìn thấy bạn.
Vấn đề lớn của một gia đình không hạnh phúc là sự nhàm chán, mệt mỏi trong không khí gia đình. Khi các thành viên không có sự kết nối thì sẽ tìm kiếm điều đó ở những cuộc tụ tập bạn bè, và càng xa lánh gia đình hơn.
Cách giải quyết ở đây là hãy để lại mọi lo lắng, mệt mỏi ở ngoài cánh cửa nhà, hãy thể hiện niềm vui khi gặp con, chia sẻ với con những chuyện thú vị trong ngày của bạn hoặc một món quà nho nhỏ. Làm như vậy, các con sẽ luôn háo hức, mong chờ những bất ngờ từ bố mẹ sau giờ làm, hay nói cách khác là mong chờ bạn về nhà. Và khi nhìn thấy niềm phấn khích, nụ cười rạng rỡ của con, bạn cũng sẽ quên hết mọi lo lắng, phiền não về công việc đấy.
Xem trọng mối quan hệ vợ chồng
Sau khi có con, người phụ nữ thường dễ quên mất người đàn ông của mình, mọi thứ sẽ luôn ưu tiên và dành trọn cho con. Sự thật, đã có không ít trường hợp tan vỡ vì sự thờ ơ vô tình này của người vợ, khiến chồng tìm kiếm “niềm vui” bên ngoài.
Trước hết, bạn hãy ngẫm lại xem, một gia đình nhỏ khởi điểm từ tình yêu đôi lứa và hôn nhân là bước đệm vững chắc hơn nữa của tình yêu này. Vậy cớ sao bạn lại lãng quên? Ở khía cạnh nào đó, việc dành hết tình yêu thương cho con cái mà lơ là tình cảm vợ chồng là không ổn đâu, vì cuối cùng con bạn rồi cũng sẽ có gia đình riêng, và trong nhà chỉ còn lại vợ chồng bạn mà thôi.
Vậy nên hãy lưu ý hơn về điểm này, bạn cần cân bằng tình cảm và mối quan tâm cho chồng, con để có thể giữ trọn hạnh phúc gia đình. Nếu bạn đang quá bận rộn bởi công việc và việc chăm con, hãy chia sẻ những khó khăn với chồng và chủ động nhờ anh ấy san sẻ, giúp đỡ. Và bạn cũng nhớ đừng quên chăm sóc bản thân và làm đẹp mình mỗi ngày nhé!
Ăn tối cùng nhau
Là một gia đình tức là các thành viên nên có những khoảng thời gian để chia sẻ, cùng làm với nhau nhiều thứ – trong đó, bữa tối quây quần bên nhau là một yếu tố quan trọng. Bữa tối là thời điểm để mọi người kết nối cùng nhau.
Cùng nhau nấu nướng, chuẩn bị bàn ăn, cùng dọn dẹp sau bữa ăn là cách tốt nhất để cải thiện tình cảm gia đình và giúp mọi người gần nhau hơn. Quan trọng hơn nữa là thái độ của từng thành viên trong bữa tối, hãy vui vẻ, thoải mái và kể nhau nghe những câu chuyện cười hoặc chia sẻ những gì diễn ra trong sinh hoạt thường ngày, đừng để thái độ bức bối, căng thẳng, buồn phiền làm ảnh hưởng đến bầu không khí chung. Hãy để ai trong gia đình khi đi xa cũng sẽ luôn nhớ về một bữa tối ấm cúng và đầy ắp tiếng cười.
Hạ thấp giọng và không “chiến tranh” trước mặt con trẻ
Hãy nhớ là để con trẻ có thể phát triển tốt nhất thì gia đình cần có một môi trường yên bình và hòa thuận. Khi nói chuyện với con, bạn đừng nên thường xuyên to tiếng, nạt nộ chúng, điều đó tạo nên không khí căng thẳng và khiến bọn trẻ sợ hãi. Và tất nhiên, bạn cũng không nên lên giọng để nói chuyện với các thành viên khác trong gia đình vì sẽ tạo khoảng cách và sự e dè lẫn nhau.
Ngoài ra, bạn và chồng hãy cố gắng không “chiến tranh” trước mặt các con nhé. Nếu lỡ chúng có thấy, hãy giải thích với con rằng: “Xin lỗi đã để con phải thấy điều này. Bố mẹ đang cùng giải quyết một số chuyện nhưng sẽ sớm ổn thôi, con đừng lo nhé!” Hãy tìm cách xóa bỏ cảm giác không an tâm trong trẻ vì những cảm xúc hoang mang ấy rất dễ khiến con bạn có những tính cách, hành động bốc đồng hay suy nghĩ không hay về sau.
Đặt gia đình lên trước bạn bè
Bạn có hay ăn ngoài với bạn bè mà để người nhà chờ cơm? Hay thường mải vui với bữa tiệc sinh nhật của cô bạn mà quên mất hẹn đi xem phim cùng gia đình?
Đừng như vậy nhé! Bạn nghĩ thử xem, trong những lúc khó khăn, hoạn nạn nhất ai sẽ là người bên bạn đến phút cuối? Đó chính là gia đình – những người máu mủ ruột thịt của bạn. Vì thế, trong những mối lo lắng, bận tâm của mình hãy đặt gia đình lên trước nhất, bạn nhé!
Có những “phong cách” đặc trưng
Tạo “phong cách” riêng cho gia đình bạn cũng là một điểm nhấn để gây dựng niềm hạnh phúc gia đình đấy. Ví dụ như giữa bố và con sẽ có cách ăn mừng riêng nếu con giành được chiến thắng trong trận đá banh của xóm; hoặc mẹ sẽ hát cùng con bài hát chỉ hai mẹ con biết trong mỗi lần cùng làm bánh… Đó sẽ là những ký ức tuổi thơ ngọt ngào của con trẻ và cho cả chính các bạn – bố mẹ của chúng – mỗi khi nghĩ về hai chữ “gia đình”.
Đừng làm việc quá nhiều
Nếu bạn chỉ biết đến công việc mà quên mất những niềm vui đơn giản bên người thân gia đình, hay với các con thì hẳn bạn sẽ không hạnh phúc, và gia đình nhỏ của bạn cũng vậy.
Có thể là một điều khó với những người quá bận rộn, nhưng bạn hãy cố gắng sắp xếp thời gian để cân bằng giữa công việc và gia đình, nhất là trong những ngày cuối tuần vì đó là dịp để mọi người trong nhà có thể chia sẻ nhiều thứ và hiểu nhau hơn.
Theo Webtretho
Trân trọng từng thành viên trong gia đình
Cốt lõi của một gia đình hạnh phúc là sự chia sẻ chân thành, nâng đỡ và quan tâm lẫn nhau, bạn có thể nhận ra những điều đó qua cách từng thành viên cư xử, qua niềm vui và sự trân trọng mọi người dành cho nhau. Sự trân trọng là chất keo tạo nên sự gắn kết bền chặt cũng như bầu không khí yêu thương trong gia đình, giúp cho mọi người trong nhà bạn luôn hướng về nhau với tình cảm và suy nghĩ tốt đẹp nhất.
Câu chuyện làm quà cho con
Khi con bạn về nhà, hãy quan tâm, hỏi xem chúng đã làm gì ở trường cũng như kể cho con nghe những câu chuyện vui vui, ý nghĩa. Nếu bạn trở về nhà, mệt mỏi buồn chán, không hứng thú với con mà lao ngay vào việc riêng của bạn, đọc báo, xem TV… đừng hỏi tại sao đám trẻ cũng chẳng vui vẻ gì khi nhìn thấy bạn.
Vấn đề lớn của một gia đình không hạnh phúc là sự nhàm chán, mệt mỏi trong không khí gia đình. Khi các thành viên không có sự kết nối thì sẽ tìm kiếm điều đó ở những cuộc tụ tập bạn bè, và càng xa lánh gia đình hơn.
Cách giải quyết ở đây là hãy để lại mọi lo lắng, mệt mỏi ở ngoài cánh cửa nhà, hãy thể hiện niềm vui khi gặp con, chia sẻ với con những chuyện thú vị trong ngày của bạn hoặc một món quà nho nhỏ. Làm như vậy, các con sẽ luôn háo hức, mong chờ những bất ngờ từ bố mẹ sau giờ làm, hay nói cách khác là mong chờ bạn về nhà. Và khi nhìn thấy niềm phấn khích, nụ cười rạng rỡ của con, bạn cũng sẽ quên hết mọi lo lắng, phiền não về công việc đấy.
Xem trọng mối quan hệ vợ chồng
Sau khi có con, người phụ nữ thường dễ quên mất người đàn ông của mình, mọi thứ sẽ luôn ưu tiên và dành trọn cho con. Sự thật, đã có không ít trường hợp tan vỡ vì sự thờ ơ vô tình này của người vợ, khiến chồng tìm kiếm “niềm vui” bên ngoài.
Trước hết, bạn hãy ngẫm lại xem, một gia đình nhỏ khởi điểm từ tình yêu đôi lứa và hôn nhân là bước đệm vững chắc hơn nữa của tình yêu này. Vậy cớ sao bạn lại lãng quên? Ở khía cạnh nào đó, việc dành hết tình yêu thương cho con cái mà lơ là tình cảm vợ chồng là không ổn đâu, vì cuối cùng con bạn rồi cũng sẽ có gia đình riêng, và trong nhà chỉ còn lại vợ chồng bạn mà thôi.
Vậy nên hãy lưu ý hơn về điểm này, bạn cần cân bằng tình cảm và mối quan tâm cho chồng, con để có thể giữ trọn hạnh phúc gia đình. Nếu bạn đang quá bận rộn bởi công việc và việc chăm con, hãy chia sẻ những khó khăn với chồng và chủ động nhờ anh ấy san sẻ, giúp đỡ. Và bạn cũng nhớ đừng quên chăm sóc bản thân và làm đẹp mình mỗi ngày nhé!
Ăn tối cùng nhau
Là một gia đình tức là các thành viên nên có những khoảng thời gian để chia sẻ, cùng làm với nhau nhiều thứ – trong đó, bữa tối quây quần bên nhau là một yếu tố quan trọng. Bữa tối là thời điểm để mọi người kết nối cùng nhau.
Cùng nhau nấu nướng, chuẩn bị bàn ăn, cùng dọn dẹp sau bữa ăn là cách tốt nhất để cải thiện tình cảm gia đình và giúp mọi người gần nhau hơn. Quan trọng hơn nữa là thái độ của từng thành viên trong bữa tối, hãy vui vẻ, thoải mái và kể nhau nghe những câu chuyện cười hoặc chia sẻ những gì diễn ra trong sinh hoạt thường ngày, đừng để thái độ bức bối, căng thẳng, buồn phiền làm ảnh hưởng đến bầu không khí chung. Hãy để ai trong gia đình khi đi xa cũng sẽ luôn nhớ về một bữa tối ấm cúng và đầy ắp tiếng cười.
Hạ thấp giọng và không “chiến tranh” trước mặt con trẻ
Hãy nhớ là để con trẻ có thể phát triển tốt nhất thì gia đình cần có một môi trường yên bình và hòa thuận. Khi nói chuyện với con, bạn đừng nên thường xuyên to tiếng, nạt nộ chúng, điều đó tạo nên không khí căng thẳng và khiến bọn trẻ sợ hãi. Và tất nhiên, bạn cũng không nên lên giọng để nói chuyện với các thành viên khác trong gia đình vì sẽ tạo khoảng cách và sự e dè lẫn nhau.
Ngoài ra, bạn và chồng hãy cố gắng không “chiến tranh” trước mặt các con nhé. Nếu lỡ chúng có thấy, hãy giải thích với con rằng: “Xin lỗi đã để con phải thấy điều này. Bố mẹ đang cùng giải quyết một số chuyện nhưng sẽ sớm ổn thôi, con đừng lo nhé!” Hãy tìm cách xóa bỏ cảm giác không an tâm trong trẻ vì những cảm xúc hoang mang ấy rất dễ khiến con bạn có những tính cách, hành động bốc đồng hay suy nghĩ không hay về sau.
Đặt gia đình lên trước bạn bè
Bạn có hay ăn ngoài với bạn bè mà để người nhà chờ cơm? Hay thường mải vui với bữa tiệc sinh nhật của cô bạn mà quên mất hẹn đi xem phim cùng gia đình?
Đừng như vậy nhé! Bạn nghĩ thử xem, trong những lúc khó khăn, hoạn nạn nhất ai sẽ là người bên bạn đến phút cuối? Đó chính là gia đình – những người máu mủ ruột thịt của bạn. Vì thế, trong những mối lo lắng, bận tâm của mình hãy đặt gia đình lên trước nhất, bạn nhé!
Có những “phong cách” đặc trưng
Tạo “phong cách” riêng cho gia đình bạn cũng là một điểm nhấn để gây dựng niềm hạnh phúc gia đình đấy. Ví dụ như giữa bố và con sẽ có cách ăn mừng riêng nếu con giành được chiến thắng trong trận đá banh của xóm; hoặc mẹ sẽ hát cùng con bài hát chỉ hai mẹ con biết trong mỗi lần cùng làm bánh… Đó sẽ là những ký ức tuổi thơ ngọt ngào của con trẻ và cho cả chính các bạn – bố mẹ của chúng – mỗi khi nghĩ về hai chữ “gia đình”.
Đừng làm việc quá nhiều
Nếu bạn chỉ biết đến công việc mà quên mất những niềm vui đơn giản bên người thân gia đình, hay với các con thì hẳn bạn sẽ không hạnh phúc, và gia đình nhỏ của bạn cũng vậy.
Có thể là một điều khó với những người quá bận rộn, nhưng bạn hãy cố gắng sắp xếp thời gian để cân bằng giữa công việc và gia đình, nhất là trong những ngày cuối tuần vì đó là dịp để mọi người trong nhà có thể chia sẻ nhiều thứ và hiểu nhau hơn.
Theo Webtretho
Trời nắng nóng, thật thích thú nếu được thưởng thức món canh chua trong bữa tối với gia đình.
Một số món canh chua dễ làm dưới đây sẽ giúp cả gia đình có bữa tối ngon miệng:
Canh chua gà bông so đũa
Canh chua gà bông so đũa kích thích vị giác, làm giảm độ ngấy của các món ăn và giúp bữa ăn ngon miệng hơn.
Tại các tỉnh Nam Bộ, cây so đũa được trồng làm cảnh, bông của cây được dùng làm thuốc và chế biến món ăn. Bông so đũa khi ăn có vị ngọt và hơi nhẫn, tính mát, nếu được ăn vào các ngày nóng thì thật tuyệt.
Ngoài ra, trong món canh này còn có một nguyên liệu là rau tần dày lá hay còn gọi là húng chanh. Loại rau này có công dụng trị ho, cảm cúm, khan tiếng. Đây là một loại gia vị đặc sắc, dùng để ướp thịt cá hoặc nấu canh chua đều rất thơm ngon.
Nguyên liệu:
- Thịt gà: 500 gram
- Bông so đũa: 200 gram
- Cà chua: 2 quả
- Me chín: 1 vắt
- Rau tần dày lá: 1 nhánh
- Ngò gai, ớt tươi, tỏi băm, nước mắm, đường, hạt nêm.
Thực hiện:
- Thịt gà làm sạch, chặt miếng vừa ăn, ướp hai muỗng cà phê hạt nêm, để ngấm.
- Bông so đũa rửa sạch, ngắt bỏ phần nhụy để không bị đắng.
- Cà chua rửa sạch, xắt múi cau.
- Rau tần dày lá và ngò gai xắt nhuyễn. Ớt xắt lát hoặc xắt sợi.
- Đun nóng dầu trong nồi, cho tỏi băm vào phi thơm rồi cho gà vào xào săn.
- Cho một lượng nước dùng vào nồi, nấu gà đến khi chín mềm.
- Chần me chín trong nước nóng, lọc lấy nước me. Cho nước me vào nồi gà. Nêm 1 muỗng canh đường, 1 muỗng canh hạt nêm, ½ muỗng canh nước mắm ngon.
- Lần lượt cho cà chua, rau tần dày lá và ngò gai vào nồi.
- Nêm nếm lại cho vừa ăn, thêm ớt xắt lát. Cho bông so đũa vào nồi canh đang sôi, tắt bếp ngay (không nấu bông lâu, bông sẽ mất độ giòn, không ngon).
- Múc canh chua gà bông so đũa ra bát, rắc thêm ngò gai xắt nhỏ lên mặt. Ngoài ra, các bạn có thể phi vàng tỏi rồi cho lên mặt, mùi canh chua sẽ thơm ngon hơn.
Canh chua giò sống
Nguyên liệu:
- Giò sống: 200 g
- Nấm kim châm: 1 gói
- Cà chua: 4 quả
- Hành, mùi
- Hành khô: 1 củ
- Gia vị: dầu ăn, bột nêm, mì chính.
Cách làm:
- Cà chua rửa sạch, bổ múi cau.
- Hành, mùi rửa sạch thái nhỏ.
- Nấm kim châm cắt bỏ gốc, rửa sạch, để ráo.
- Giò sống viên từng viên nhỏ vừa ăn.
- Phi thơm hành khô với một chút dầu ăn rồi cho cà chua vào xào chín. Nêm 1 thìa bột nêm. Đậy vung đun nhỏ lửa để cà chua nhanh chín.
- Khi cà chua đã chín đổ 1 bát tô nước vào đun sôi. Sau đó, thả giò sống vào đun nhỏ lửa đến khi giò chín nổi lên. Nêm lại gia vị cho vừa miệng.
- Thả nấm kim châm vào đun sôi khoảng 3 phút.
- Cho hành hoa, rau mùi cùng 1 thìa mì chính rồi chút canh ra bát. Dùng nóng.
Canh ngao nấu khế
Nguyên liệu:
- Ngao tươi: 500 g, ngâm vào nước vo gạo khoảng 2 tiếng, rửa sạch.
- Khế chua: 2 quả
- Cà chua: 2 quả
- Hành củ, hành hoa, rau mùi
- Gia vị: Dầu ăn, mì chính, bột nêm
Cách làm:
- Cà chua rửa sạch, thái múi cau, khế chua gọt bỏ viền rửa sạch rồi thái hình sao. Hành củ đập dập băm nhỏ.
- Phi thơm cà chua với hành khô cùng chút dầu ăn, nêm một chút gia vị.
- Đun sôi một lượng nước vừa đủ để làm canh. Cho cà chua đã xào chín vào, rồi cho thêm khế chua.
- Khi nước sôi lại, cho ngao vào nồi. Đợi ngao mở miệng là chín.
- Nêm nếm gia vị cho vừa miệng rồi tắt bếp, thêm một chút hành hoa là bạn đã có nồi canh ngao nóng hổi thơm phức.
Theo Chungta
Một số món canh chua dễ làm dưới đây sẽ giúp cả gia đình có bữa tối ngon miệng:
Canh chua gà bông so đũa
Canh chua gà bông so đũa kích thích vị giác, làm giảm độ ngấy của các món ăn và giúp bữa ăn ngon miệng hơn.
![]() |
| Canh chua gà bông so đũa kích thích vị giác, làm giảm độ ngấy của các món ăn và giúp bữa ăn ngon miệng hơn. |
Ngoài ra, trong món canh này còn có một nguyên liệu là rau tần dày lá hay còn gọi là húng chanh. Loại rau này có công dụng trị ho, cảm cúm, khan tiếng. Đây là một loại gia vị đặc sắc, dùng để ướp thịt cá hoặc nấu canh chua đều rất thơm ngon.
Nguyên liệu:
- Thịt gà: 500 gram
- Bông so đũa: 200 gram
- Cà chua: 2 quả
- Me chín: 1 vắt
- Rau tần dày lá: 1 nhánh
- Ngò gai, ớt tươi, tỏi băm, nước mắm, đường, hạt nêm.
Thực hiện:
- Thịt gà làm sạch, chặt miếng vừa ăn, ướp hai muỗng cà phê hạt nêm, để ngấm.
- Bông so đũa rửa sạch, ngắt bỏ phần nhụy để không bị đắng.
- Cà chua rửa sạch, xắt múi cau.
- Rau tần dày lá và ngò gai xắt nhuyễn. Ớt xắt lát hoặc xắt sợi.
- Đun nóng dầu trong nồi, cho tỏi băm vào phi thơm rồi cho gà vào xào săn.
- Cho một lượng nước dùng vào nồi, nấu gà đến khi chín mềm.
- Chần me chín trong nước nóng, lọc lấy nước me. Cho nước me vào nồi gà. Nêm 1 muỗng canh đường, 1 muỗng canh hạt nêm, ½ muỗng canh nước mắm ngon.
- Lần lượt cho cà chua, rau tần dày lá và ngò gai vào nồi.
- Nêm nếm lại cho vừa ăn, thêm ớt xắt lát. Cho bông so đũa vào nồi canh đang sôi, tắt bếp ngay (không nấu bông lâu, bông sẽ mất độ giòn, không ngon).
- Múc canh chua gà bông so đũa ra bát, rắc thêm ngò gai xắt nhỏ lên mặt. Ngoài ra, các bạn có thể phi vàng tỏi rồi cho lên mặt, mùi canh chua sẽ thơm ngon hơn.
Canh chua giò sống
![]() |
| Món canh chua giò sống vừa ngon lại vừa bổ dưỡng cho bữa cơm gia đình |
- Giò sống: 200 g
- Nấm kim châm: 1 gói
- Cà chua: 4 quả
- Hành, mùi
- Hành khô: 1 củ
- Gia vị: dầu ăn, bột nêm, mì chính.
Cách làm:
- Cà chua rửa sạch, bổ múi cau.
- Hành, mùi rửa sạch thái nhỏ.
- Nấm kim châm cắt bỏ gốc, rửa sạch, để ráo.
- Giò sống viên từng viên nhỏ vừa ăn.
- Phi thơm hành khô với một chút dầu ăn rồi cho cà chua vào xào chín. Nêm 1 thìa bột nêm. Đậy vung đun nhỏ lửa để cà chua nhanh chín.
- Khi cà chua đã chín đổ 1 bát tô nước vào đun sôi. Sau đó, thả giò sống vào đun nhỏ lửa đến khi giò chín nổi lên. Nêm lại gia vị cho vừa miệng.
- Thả nấm kim châm vào đun sôi khoảng 3 phút.
- Cho hành hoa, rau mùi cùng 1 thìa mì chính rồi chút canh ra bát. Dùng nóng.
Canh ngao nấu khế
Nguyên liệu:
- Ngao tươi: 500 g, ngâm vào nước vo gạo khoảng 2 tiếng, rửa sạch.
- Khế chua: 2 quả
- Cà chua: 2 quả
- Hành củ, hành hoa, rau mùi
- Gia vị: Dầu ăn, mì chính, bột nêm
Cách làm:
- Cà chua rửa sạch, thái múi cau, khế chua gọt bỏ viền rửa sạch rồi thái hình sao. Hành củ đập dập băm nhỏ.
- Phi thơm cà chua với hành khô cùng chút dầu ăn, nêm một chút gia vị.
- Đun sôi một lượng nước vừa đủ để làm canh. Cho cà chua đã xào chín vào, rồi cho thêm khế chua.
- Khi nước sôi lại, cho ngao vào nồi. Đợi ngao mở miệng là chín.
- Nêm nếm gia vị cho vừa miệng rồi tắt bếp, thêm một chút hành hoa là bạn đã có nồi canh ngao nóng hổi thơm phức.
Theo Chungta
Từ hồi còn nhỏ xíu, tôi và các bạn luôn được nghe, nghe suốt ngày: “Ngoan nhé, mẹ mới cưng”, “Hư là ba không thương đâu”. Lớn lên một chút, nghe nhiều hơn: “Học giỏi ông mới yêu”, “Ngồi im nhé, phá phách bà ghét lắm”... Ở một góc thật sâu trong tâm tưởng con trẻ, luôn hồi hộp phập phồng sợ phạm lỗi là không được yêu thương nữa!
Con sinh ra đời là để được yêu thương. Nhưng với cách ra điều kiện “con phải thế này, thế kia mẹ mới thương”, tình yêu của mẹ bây giờ đã được định giá cụ thể, trở thành một thứ để trao đổi. Bà mẹ ấy trở thành chủ tiệm, và đứa con bất đắc dĩ trở thành khách hàng thân thiết, vì không thể tìm “món hàng tình yêu của mẹ” ở một nơi nào khác!
Kỹ năng bắt chước để học hỏi ở trẻ lại rất tuyệt vời, do đó, khi ai cân đong đo đếm với con, thì con cũng lập tức cân đong đo đếm lại với người đó. Con cũng bắt đầu ra điều kiện: “Con được 10 điểm thì mẹ cho đi công viên nước nhé”, “Con đậu đại học thì thưởng xe tay ga đi mẹ”... Sòng phẳng!
Nhạc sĩ Y Vân từng viết nên những ca từ bất hủ: “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình...” Tấm lòng của mẹ cũng như biển cả bao la, mang tính vô điều kiện, và đó là tính chất tối thượng làm cho gia đình trở nên thiêng liêng. Mất đi sự độc đáo này, gia đình không còn là nơi đặc biệt nữa, mà cũng bình thường như những chỗ khác vậy thôi. Khi đó, sự luyến lưu gắn bó sẽ không xuất hiện: vui thì con ở nhà, không thích thì... nhấn nút biến! Rồi do vậy, con cũng ít khi chịu cân nhắc về những việc có thể ảnh hưởng đến hạnh phúc – danh dự của gia đình.
Con ngoan mẹ yêu đã đành, con chưa ngoan mẹ vẫn yêu – đó mới là động lực tốt để những đứa con lỡ lầm biết quay đầu hướng thiện. Chẳng có đứa con nào, dù chỉ một lần thôi, muốn thầm tự hỏi trong u uẩn: “Được mẹ yêu, giá bao nhiêu?”
Có lúc làm những việc cho ba mẹ vui mà em không thích
Nguyễn Ngọc Sơn, lớp 6/9 THCS Bình Đa, Biên Hoà, Đồng Nai
Ba mẹ em không hay áp đặp em phải làm việc này việc kia, ba mẹ cho em làm những việc em thích nếu là việc tốt, nhưng thỉnh thoảng ba mẹ em có so sánh kết quả học tập của em với các bạn gần nhà làm em hơi buồn và thấy bị áp lực.
Khi bắt đầu làm một việc gì đó, em nghĩ trong đầu “Ba mẹ sẽ nghĩ gì, nói gì, phản ứng ra sao trước việc mình sẽ làm?” Vì mọi việc, em thường hay hỏi ý kiến ba mẹ. Gia đình em rất dân chủ, mọi thành viên đều có thể bình luận, đưa ra ý kiến của mình. Khi em định làm gì, em sẽ nói với gia đình để mọi người cùng góp ý.
Cũng có những lúc em phải làm những việc cho ba mẹ vui mà bản thân không thích như em thích xem phim hoạt hình trên tivi lúc 6 giờ tối nhưng ba mẹ em không thích xem truyền hình trong lúc ăn cơm, em đành phải tắt chương trình yêu thích của mình. Hay em thích học văn nhưng ba mẹ muốn em dành nhiều thời gian học toán nên em phải tập trung cho môn toán nhiều hơn.
Khi làm điều gì không tốt như bị điểm kém, sợ bị ba mẹ la là lười học em thường giấu điểm xấu ấy đi, hoặc là khoe điểm tốt mà mình đã đạt được để không bị ba mẹ hỏi đến.
Khi gặp thất bại nào đó, em cảm thấy rất buồn. Những lúc như thế, em chỉ muốn ba mẹ hiểu, không la mắng mình và không nhắc đi nhắc lại chuyện ấy nữa.
Khi gặp thất bại, em cần ba mẹ khuyên dạy nhẹ nhàng
Trần Thị Phương Lan, lớp 10A1 THPT Đông Hà, TP Đông Hà, Quảng Trị
Ba mẹ luôn muốn hướng cho con những điều tốt đẹp nhất, đưa ra yêu cầu hay điều kiện gì đó để con trẻ có thêm động lực thực hiện tốt những định hướng của ba mẹ. Nhưng nếu như ba mẹ đưa ra yêu cầu mà không thực sự hiểu con mình muốn gì thì sẽ làm cho trẻ thấy mất tự do, bị áp lực và bó buộc trong một khuôn khổ nhất định. Theo em nghĩ thì 90% trẻ em từng rơi vào hoàn cảnh đó (tuỳ theo cách giáo dục của mỗi gia đình). Tất nhiên là không một ai cảm thấy thoải mái khi bị ép buộc làm việc mà mình không thích. Khi bắt đầu làm một việc gì đó, em sẽ vạch ra phương hướng, cách thực hiện và dự đoán kết quả. Bình thường thì ba mẹ sẽ góp ý và chỉnh sửa lại những điều còn sai sót trong kế hoạch em sẽ làm. Em cũng từng làm những việc cho ba mẹ vui mà bản thân không thích. Theo em thấy thì hầu như ai cũng đã từng như vậy.
Khi kết quả công việc em làm không được như ý muốn, em sẽ rất buồn. Khi ba mẹ la mắng, có người im lặng chịu đựng, có người trao đổi, nói chuyện thẳng thắn và nghiêm túc với ba mẹ, em thuộc vào loại trao đổi thẳng thắn. Khi gặp thất bại, em thích được ba mẹ quan tâm, tâm sự và khuyên dạy nhẹ nhàng từ tốn, chứ không phải nhìn vào thất bại đó mà chỉ trích hay la mắng thêm. Vì làm như vậy, không những không giúp ích được gì mà còn gây thêm áp lực cho con. Điều quan trọng là lúc đó con cái rất cần sự yêu thương và che chở của ba mẹ.
Theo SGTT
Con sinh ra đời là để được yêu thương. Nhưng với cách ra điều kiện “con phải thế này, thế kia mẹ mới thương”, tình yêu của mẹ bây giờ đã được định giá cụ thể, trở thành một thứ để trao đổi. Bà mẹ ấy trở thành chủ tiệm, và đứa con bất đắc dĩ trở thành khách hàng thân thiết, vì không thể tìm “món hàng tình yêu của mẹ” ở một nơi nào khác!
Kỹ năng bắt chước để học hỏi ở trẻ lại rất tuyệt vời, do đó, khi ai cân đong đo đếm với con, thì con cũng lập tức cân đong đo đếm lại với người đó. Con cũng bắt đầu ra điều kiện: “Con được 10 điểm thì mẹ cho đi công viên nước nhé”, “Con đậu đại học thì thưởng xe tay ga đi mẹ”... Sòng phẳng!
Nhạc sĩ Y Vân từng viết nên những ca từ bất hủ: “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình...” Tấm lòng của mẹ cũng như biển cả bao la, mang tính vô điều kiện, và đó là tính chất tối thượng làm cho gia đình trở nên thiêng liêng. Mất đi sự độc đáo này, gia đình không còn là nơi đặc biệt nữa, mà cũng bình thường như những chỗ khác vậy thôi. Khi đó, sự luyến lưu gắn bó sẽ không xuất hiện: vui thì con ở nhà, không thích thì... nhấn nút biến! Rồi do vậy, con cũng ít khi chịu cân nhắc về những việc có thể ảnh hưởng đến hạnh phúc – danh dự của gia đình.
Con ngoan mẹ yêu đã đành, con chưa ngoan mẹ vẫn yêu – đó mới là động lực tốt để những đứa con lỡ lầm biết quay đầu hướng thiện. Chẳng có đứa con nào, dù chỉ một lần thôi, muốn thầm tự hỏi trong u uẩn: “Được mẹ yêu, giá bao nhiêu?”
Có lúc làm những việc cho ba mẹ vui mà em không thích
Nguyễn Ngọc Sơn, lớp 6/9 THCS Bình Đa, Biên Hoà, Đồng Nai
Ba mẹ em không hay áp đặp em phải làm việc này việc kia, ba mẹ cho em làm những việc em thích nếu là việc tốt, nhưng thỉnh thoảng ba mẹ em có so sánh kết quả học tập của em với các bạn gần nhà làm em hơi buồn và thấy bị áp lực.
Khi bắt đầu làm một việc gì đó, em nghĩ trong đầu “Ba mẹ sẽ nghĩ gì, nói gì, phản ứng ra sao trước việc mình sẽ làm?” Vì mọi việc, em thường hay hỏi ý kiến ba mẹ. Gia đình em rất dân chủ, mọi thành viên đều có thể bình luận, đưa ra ý kiến của mình. Khi em định làm gì, em sẽ nói với gia đình để mọi người cùng góp ý.
Cũng có những lúc em phải làm những việc cho ba mẹ vui mà bản thân không thích như em thích xem phim hoạt hình trên tivi lúc 6 giờ tối nhưng ba mẹ em không thích xem truyền hình trong lúc ăn cơm, em đành phải tắt chương trình yêu thích của mình. Hay em thích học văn nhưng ba mẹ muốn em dành nhiều thời gian học toán nên em phải tập trung cho môn toán nhiều hơn.
Khi làm điều gì không tốt như bị điểm kém, sợ bị ba mẹ la là lười học em thường giấu điểm xấu ấy đi, hoặc là khoe điểm tốt mà mình đã đạt được để không bị ba mẹ hỏi đến.
Khi gặp thất bại nào đó, em cảm thấy rất buồn. Những lúc như thế, em chỉ muốn ba mẹ hiểu, không la mắng mình và không nhắc đi nhắc lại chuyện ấy nữa.
Khi gặp thất bại, em cần ba mẹ khuyên dạy nhẹ nhàng
Trần Thị Phương Lan, lớp 10A1 THPT Đông Hà, TP Đông Hà, Quảng Trị
Ba mẹ luôn muốn hướng cho con những điều tốt đẹp nhất, đưa ra yêu cầu hay điều kiện gì đó để con trẻ có thêm động lực thực hiện tốt những định hướng của ba mẹ. Nhưng nếu như ba mẹ đưa ra yêu cầu mà không thực sự hiểu con mình muốn gì thì sẽ làm cho trẻ thấy mất tự do, bị áp lực và bó buộc trong một khuôn khổ nhất định. Theo em nghĩ thì 90% trẻ em từng rơi vào hoàn cảnh đó (tuỳ theo cách giáo dục của mỗi gia đình). Tất nhiên là không một ai cảm thấy thoải mái khi bị ép buộc làm việc mà mình không thích. Khi bắt đầu làm một việc gì đó, em sẽ vạch ra phương hướng, cách thực hiện và dự đoán kết quả. Bình thường thì ba mẹ sẽ góp ý và chỉnh sửa lại những điều còn sai sót trong kế hoạch em sẽ làm. Em cũng từng làm những việc cho ba mẹ vui mà bản thân không thích. Theo em thấy thì hầu như ai cũng đã từng như vậy.
Khi kết quả công việc em làm không được như ý muốn, em sẽ rất buồn. Khi ba mẹ la mắng, có người im lặng chịu đựng, có người trao đổi, nói chuyện thẳng thắn và nghiêm túc với ba mẹ, em thuộc vào loại trao đổi thẳng thắn. Khi gặp thất bại, em thích được ba mẹ quan tâm, tâm sự và khuyên dạy nhẹ nhàng từ tốn, chứ không phải nhìn vào thất bại đó mà chỉ trích hay la mắng thêm. Vì làm như vậy, không những không giúp ích được gì mà còn gây thêm áp lực cho con. Điều quan trọng là lúc đó con cái rất cần sự yêu thương và che chở của ba mẹ.
Theo SGTT
Không bao giờ quá mệt hay quá bận rộn để vợ chồng yêu nhau. Đó là một trong những kinh nghiệm mà bà Barbara Cooper đúc kết sau cuộc hôn nhân kéo dài 73 năm với người chồng Harry (vừa qua đời vào năm 2010).
Từ thực tế giữ gìn hôn nhân của mình, người phụ nữ 94 tuổi này đã viết lên cuốn sách “Fall in love for life”. Cuốn sách này đã lọt vào danh sách 100 cuốn sách bán chạy nhất trên mạng hồi tháng 1. Nó cũng đã có mặt tại nhiều hiệu sách trên thế giới. Trong cuốn sách, Barbara Cooper nêu lên nhiều điều, từ chuyện phòng the cho đến những kinh nghiệm vượt qua tranh cãi, bất đồng trong cuộc sống vợ chồng.
Dưới đây là những bài học về hôn nhân của bà theo trích lược của Redbook.
1. Về chuyện chăn gối
Tôi không thể hiểu nổi những cặp vợ chồng nói rằng họ quá bận rộn hay quá mệt mỏi để có thể lên giường cùng nhau. Trừ khi họ là những người sửa đường ban đêm hay làm việc cho một tập đoàn đa quốc gia, lệch múi giờ, tôi hy vọng họ đừng bao giờ xếp vợ/chồng vào diện không được ưu tiên. Nếu bạn muốn hạnh phúc với cuộc hôn nhân của mình, đừng bao giờ nghĩ rằng mình quá mệt hay quá bận rộn để quên mất tình yêu dành cho người bạn đời. Khi cuộc sống của bạn gần đi đến hồi kết, bạn sẽ nuối tiếc nếu nhớ lại đã có quá nhiều đêm bạn nói những lời xin lỗi với người bạn đời thay cho hành động ân ái.
2. Về những tranh cãi vụn vặt
Điều quan trọng đối với bất kỳ cặp vợ chồng nào là hãy cố gắng suy nghĩ trước khi nói. Nếu 2 người đang cãi nhau vì những chuyện vụn vặt và bạn nhận thấy máu mình có vẻ sắp sôi lên, hãy hít một hơi thật sâu, tình thế sẽ thay đổi. Hãy đề nghị người bạn đời của mình cũng làm như vậy. Hãy thử nói một câu có tính chất hòa giải: “Em không hiểu tạo sao điều đó lại khiến mình khó chịu, nhưng đúng là như thế đấy, anh xem có cách nào giúp em không?”. Bởi đơn giản, khi có thể thừa nhận bạn đang đánh mất sự bình tĩnh, bạn sẽ nhanh chóng giúp mình nguôi cơn giận.
3. Về việc chào đón người bạn đời của bạn mỗi ngày
Nếu bạn muốn mối quan hệ của mình có thể tồn tại và phát triển, bạn hãy học cách tập trung sự chú ý của mình vào người mà bạn yêu quý. Khi anh ấy bước vào phòng, dù chỉ là vừa từ nhà để xe sau sau khi sửa chữa một vài món đồ trong đó hay vừa trải qua một ngày dài làm việc, công việc của bạn là dừng lại bất cứ việc gì bạn đang làm, nhìn vào mắt anh ấy và bày tỏ niềm vui của bạn khi gặp lại chồng. Hành động dù rất nhỏ nhưng đem lại cho cả hai vợ chồng bạn thật nhiều niềm vui.
4. Về chuyện ngoại tình
Một số người ngoại tình bởi cho rằng khi về nhà, họ không được quan tâm chú ý. Cũng có người cảm thấy buồn bực vì những nhu cầu của họ dường như không được người bạn đời đáp ứng. Thực tế chẳng có ai có thể thỏa mãn tất cả các nhu cầu của ta. Bạn hoàn toàn có thể sống thoải mái vui vẻ mà không nhất thiết phải được thỏa mãn tất cả mọi mong muốn của mình. Bạn không hoàn hảo, và bạn đời của bạn cũng thế. Nhưng vợ chồng bạn có thể cùng nhau làm cuộc sống trở nên dễ chịu hơn nếu cả hai cùng nghiêm túc với tình yêu của mình và cùng có ý thức giữ gìn hôn nhân.
5. Về chuyện trở thành cha mẹ
Rõ ràng, khi con cái còn nhỏ tuổi các cặp vợ chồng thường không có thời gian cho những cử chỉ lãng mạn. Nhưng điều tuyệt vời là sự lãng mạn phụ thuộc vào chất lượng chứ không phải số lượng. Vì thế tranh thủ khi bé ngủ, có thể trải một tấm thảm ngoài phòng khách, cùng nhau gọt những trái táo, đào, hay bất cứ thứ gì bạn có trong nhà, nhấp vài ngụm rượu vang và cả hai cùng tận hưởng một bữa tiệc nhỏ cùng nhau. Hãy viết những tin nhắn tình yêu cho nhau và giấu chúng trong gói bỉm của bé… Bạn có thể sáng tạo theo rất nhiều cách nếu thực sự yêu và muốn tình yêu của mình thăng hoa.
6. Về việc giải quyết khó khăn tài chính
Yếu tố quan trọng nhất giúp vợ chồng bạn vượt qua được những thời điểm kinh tế khó khăn chính là sự chân thật. Điều này có nghĩa là nếu bạn có bất kỳ bí mật tài chính nào còn giấu diếm, hãy công khai với người bạn đời. Đúng là rất khó khăn, nhưng nếu cứ để nó trong bóng tối, vấn đề sẽ càng khó khăn và trầm trọng hơn. Khi được bạn đời hỗ trợ, vấn đề sẽ trở nên đơn giản hơn. Bạn sẽ xua tan được những lo lắng căng thẳng trong đầu mình. Hãy chân thật với người bạn đời và với chính bạn. Cả hai cùng nhau lên kế hoạch đối phó với các khoản nợ và bội chi của bạn, đảm bảo bạn sẽ không bao giờ hối tiếc.
7. Về điều chỉnh để phù hợp với người bạn đời của mình
Cuộc hôn nhân bị phá hủy nhanh nhất khi hai người bắt đầu thờ ơ với nhau, "tự kỷ" trong xó nhà, cho rằng tất cả những gì nbạn đời làm cho mình là điều đương nhiên. Cuộc sống vốn phức tạp và dễ làm người ta mệt mỏi. Sẽ có rất nhiều cám dỗ khi bạn bước ra khỏi nhà. Nhà luôn là nơi đủ an toàn để chúng ta “rửa tay gác kiếm”. Tuy nhiên, thư giãn không có nghĩa là tách rời. Nếu thư giãn là cách lành mạnh để nạp lại năng lượng cho tinh thần cũng như sức lực của bạn thì tách rời sẽ bào mòn bạn và mối quan hệ của bạn. Bạn hãy nhận ra sự khác biệt này và luôn hiện hữu vì tất cả những người mà bạn yêu quý.
8. Về việc vượt qua quá khứ
Bài học quan trọng nhất mà tôi có thể cho bạn biết từ cuộc hôn nhân hạnh phúc của mình là vợ chồng tôi không bao giờ lục lại quá khứ để chỉ trích nhau. Nếu có điều gì đó không hài lòng về nhau, chúng tôi cùng giải quyết hậu quả, vượt qua nó và không bao giờ khơi nó trở lại. Chúng tôi đều biết rằng, một khi vấn đề đã được giải quyết thì nó sẽ là như thế, và chúng tôi không cần phải tìm lời giải thêm một lần nữa, bởi ít nhất nó không còn thuộc về thời hiện tại nữa. Chúng tôi luôn tập trung xử lý vấn đề ngay khi nó xuất hiện, và một khi vấn đề được thông qua, chúng tôi có thể quên nó. Đây là một cảm giác rất tuyệt vời.
9. Về việc kiểm soát sự tức giận
Trong tiếng Anh, từ Giận Dữ, Tức Giận (anger) có thể tạo nên từ Nguy Hiểm (dangerous). Tôi không phải là một nhà ngôn ngữ học nhưng tôi không nghĩ đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Khi bạn đã sẵn sàng tung hê tất cả mọi thứ, bạn có thể nói những điều khiến người khác tổn thương. Đừng nói điều gì khiến sau này bạn hối hận đến hết đời. Đừng tạo cơ hội cho vợ/chồng bạn có cớ oán giận bạn. Thay vào đó, hãy tìm cách kiểm soát sự tức giận của mình. Về phần mình, tôi thường nghĩ lại những cảnh mình đã hành xử như kẻ rồ dại để sau này tránh xa. Bạn có thể vỗ nhẹ đầu mình, xoa nhẹ bụng hay làm bất cứ điều gì khiến bạn tạm quên sự tức giận để có thể kiểm soát bản thân.
Theo VNE
![]() |
| Một hình ảnh cũ của gia đình bà Barbara Cooper được in trong cuốn sách. |
Dưới đây là những bài học về hôn nhân của bà theo trích lược của Redbook.
1. Về chuyện chăn gối
Tôi không thể hiểu nổi những cặp vợ chồng nói rằng họ quá bận rộn hay quá mệt mỏi để có thể lên giường cùng nhau. Trừ khi họ là những người sửa đường ban đêm hay làm việc cho một tập đoàn đa quốc gia, lệch múi giờ, tôi hy vọng họ đừng bao giờ xếp vợ/chồng vào diện không được ưu tiên. Nếu bạn muốn hạnh phúc với cuộc hôn nhân của mình, đừng bao giờ nghĩ rằng mình quá mệt hay quá bận rộn để quên mất tình yêu dành cho người bạn đời. Khi cuộc sống của bạn gần đi đến hồi kết, bạn sẽ nuối tiếc nếu nhớ lại đã có quá nhiều đêm bạn nói những lời xin lỗi với người bạn đời thay cho hành động ân ái.
2. Về những tranh cãi vụn vặt
Điều quan trọng đối với bất kỳ cặp vợ chồng nào là hãy cố gắng suy nghĩ trước khi nói. Nếu 2 người đang cãi nhau vì những chuyện vụn vặt và bạn nhận thấy máu mình có vẻ sắp sôi lên, hãy hít một hơi thật sâu, tình thế sẽ thay đổi. Hãy đề nghị người bạn đời của mình cũng làm như vậy. Hãy thử nói một câu có tính chất hòa giải: “Em không hiểu tạo sao điều đó lại khiến mình khó chịu, nhưng đúng là như thế đấy, anh xem có cách nào giúp em không?”. Bởi đơn giản, khi có thể thừa nhận bạn đang đánh mất sự bình tĩnh, bạn sẽ nhanh chóng giúp mình nguôi cơn giận.
3. Về việc chào đón người bạn đời của bạn mỗi ngày
Nếu bạn muốn mối quan hệ của mình có thể tồn tại và phát triển, bạn hãy học cách tập trung sự chú ý của mình vào người mà bạn yêu quý. Khi anh ấy bước vào phòng, dù chỉ là vừa từ nhà để xe sau sau khi sửa chữa một vài món đồ trong đó hay vừa trải qua một ngày dài làm việc, công việc của bạn là dừng lại bất cứ việc gì bạn đang làm, nhìn vào mắt anh ấy và bày tỏ niềm vui của bạn khi gặp lại chồng. Hành động dù rất nhỏ nhưng đem lại cho cả hai vợ chồng bạn thật nhiều niềm vui.
4. Về chuyện ngoại tình
Một số người ngoại tình bởi cho rằng khi về nhà, họ không được quan tâm chú ý. Cũng có người cảm thấy buồn bực vì những nhu cầu của họ dường như không được người bạn đời đáp ứng. Thực tế chẳng có ai có thể thỏa mãn tất cả các nhu cầu của ta. Bạn hoàn toàn có thể sống thoải mái vui vẻ mà không nhất thiết phải được thỏa mãn tất cả mọi mong muốn của mình. Bạn không hoàn hảo, và bạn đời của bạn cũng thế. Nhưng vợ chồng bạn có thể cùng nhau làm cuộc sống trở nên dễ chịu hơn nếu cả hai cùng nghiêm túc với tình yêu của mình và cùng có ý thức giữ gìn hôn nhân.
5. Về chuyện trở thành cha mẹ
Rõ ràng, khi con cái còn nhỏ tuổi các cặp vợ chồng thường không có thời gian cho những cử chỉ lãng mạn. Nhưng điều tuyệt vời là sự lãng mạn phụ thuộc vào chất lượng chứ không phải số lượng. Vì thế tranh thủ khi bé ngủ, có thể trải một tấm thảm ngoài phòng khách, cùng nhau gọt những trái táo, đào, hay bất cứ thứ gì bạn có trong nhà, nhấp vài ngụm rượu vang và cả hai cùng tận hưởng một bữa tiệc nhỏ cùng nhau. Hãy viết những tin nhắn tình yêu cho nhau và giấu chúng trong gói bỉm của bé… Bạn có thể sáng tạo theo rất nhiều cách nếu thực sự yêu và muốn tình yêu của mình thăng hoa.
6. Về việc giải quyết khó khăn tài chính
Yếu tố quan trọng nhất giúp vợ chồng bạn vượt qua được những thời điểm kinh tế khó khăn chính là sự chân thật. Điều này có nghĩa là nếu bạn có bất kỳ bí mật tài chính nào còn giấu diếm, hãy công khai với người bạn đời. Đúng là rất khó khăn, nhưng nếu cứ để nó trong bóng tối, vấn đề sẽ càng khó khăn và trầm trọng hơn. Khi được bạn đời hỗ trợ, vấn đề sẽ trở nên đơn giản hơn. Bạn sẽ xua tan được những lo lắng căng thẳng trong đầu mình. Hãy chân thật với người bạn đời và với chính bạn. Cả hai cùng nhau lên kế hoạch đối phó với các khoản nợ và bội chi của bạn, đảm bảo bạn sẽ không bao giờ hối tiếc.
7. Về điều chỉnh để phù hợp với người bạn đời của mình
Cuộc hôn nhân bị phá hủy nhanh nhất khi hai người bắt đầu thờ ơ với nhau, "tự kỷ" trong xó nhà, cho rằng tất cả những gì nbạn đời làm cho mình là điều đương nhiên. Cuộc sống vốn phức tạp và dễ làm người ta mệt mỏi. Sẽ có rất nhiều cám dỗ khi bạn bước ra khỏi nhà. Nhà luôn là nơi đủ an toàn để chúng ta “rửa tay gác kiếm”. Tuy nhiên, thư giãn không có nghĩa là tách rời. Nếu thư giãn là cách lành mạnh để nạp lại năng lượng cho tinh thần cũng như sức lực của bạn thì tách rời sẽ bào mòn bạn và mối quan hệ của bạn. Bạn hãy nhận ra sự khác biệt này và luôn hiện hữu vì tất cả những người mà bạn yêu quý.
8. Về việc vượt qua quá khứ
Bài học quan trọng nhất mà tôi có thể cho bạn biết từ cuộc hôn nhân hạnh phúc của mình là vợ chồng tôi không bao giờ lục lại quá khứ để chỉ trích nhau. Nếu có điều gì đó không hài lòng về nhau, chúng tôi cùng giải quyết hậu quả, vượt qua nó và không bao giờ khơi nó trở lại. Chúng tôi đều biết rằng, một khi vấn đề đã được giải quyết thì nó sẽ là như thế, và chúng tôi không cần phải tìm lời giải thêm một lần nữa, bởi ít nhất nó không còn thuộc về thời hiện tại nữa. Chúng tôi luôn tập trung xử lý vấn đề ngay khi nó xuất hiện, và một khi vấn đề được thông qua, chúng tôi có thể quên nó. Đây là một cảm giác rất tuyệt vời.
9. Về việc kiểm soát sự tức giận
Trong tiếng Anh, từ Giận Dữ, Tức Giận (anger) có thể tạo nên từ Nguy Hiểm (dangerous). Tôi không phải là một nhà ngôn ngữ học nhưng tôi không nghĩ đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Khi bạn đã sẵn sàng tung hê tất cả mọi thứ, bạn có thể nói những điều khiến người khác tổn thương. Đừng nói điều gì khiến sau này bạn hối hận đến hết đời. Đừng tạo cơ hội cho vợ/chồng bạn có cớ oán giận bạn. Thay vào đó, hãy tìm cách kiểm soát sự tức giận của mình. Về phần mình, tôi thường nghĩ lại những cảnh mình đã hành xử như kẻ rồ dại để sau này tránh xa. Bạn có thể vỗ nhẹ đầu mình, xoa nhẹ bụng hay làm bất cứ điều gì khiến bạn tạm quên sự tức giận để có thể kiểm soát bản thân.
Theo VNE
As a child and family therapist, one of the most frequent complaints I hear from kids is, “My parents don’t listen.” Another version is, “My parent’s don’t understand.” The two seem to be related. A child feels understood when their parent listens. I mean really listens.
Many parents respond defensively to these comments. They feel like they are listening! Or at least trying to listen. Other parents say, “my child never wants to talk” or “I can’t get him to open up!” Others complain that their child talks all of the time…how can they possibly listen to everything they say?
Yes, communication is hard. Communication with teenagers may be one of the hardest parts of parenting. It won’t always be perfect, however, with some practice, it can be easier than you think.
Here are some general tips:
• Watch your non-verbals: you do not have to agree with what your child is saying, but it may be helpful to be aware of your body language. Nothing says “stop talking” like an eye-roll or huge sigh
.
• You don’t need a comeback: focus on listening to what your child is saying, rather than formulating your response. If you want your child to feel understood, spend your time trying to understand.
• Wait to reply: resist the urge to interrupt or give a response immediately. Give your child time to finish what they are saying, and allow yourself some time to figure out what to say or how to say it.
• Put down your defenses: it’s easy to respond by saying, “yeah, but…” Instead focus on what your child is trying to say. You may have a different opinion, but it is important to hear your child first.
• In your own words: rather than responding defensively, rephrase the general idea of what your child was trying to say. You can start with, “What I hear you saying is…” Give your child a chance to correct your interpretation.
• Identify a feeling: this may be essential to helping your child feel heard. How would you feel if you were in your child’s shoes? Then you can respond by saying, “Oh, that must have felt (frustrating, lonely, exciting…)”
• Do not fix it: unless your child comes to you requesting your advice, always defer the solution back to your child. Some kids just need to vent, they are not necessarily looking for a way to solve the problem.
• Talk less: it is ok to offer a few clarifying sentences or ask a few questions, but a conversation can quickly turn into a lecture. If you find yourself talking too much, stop and turn the focus back to your child.
I realize that this may feel limiting. It may seem like there is no place for you to be a parent, to “set them straight,” or to disagree. Actually, once your child feels heard and understood, they are much more open to hearing your thoughts, feelings or opinions.
Theo Imperfect families
Many parents respond defensively to these comments. They feel like they are listening! Or at least trying to listen. Other parents say, “my child never wants to talk” or “I can’t get him to open up!” Others complain that their child talks all of the time…how can they possibly listen to everything they say?
Yes, communication is hard. Communication with teenagers may be one of the hardest parts of parenting. It won’t always be perfect, however, with some practice, it can be easier than you think.
Here are some general tips:
• Watch your non-verbals: you do not have to agree with what your child is saying, but it may be helpful to be aware of your body language. Nothing says “stop talking” like an eye-roll or huge sigh
.
• You don’t need a comeback: focus on listening to what your child is saying, rather than formulating your response. If you want your child to feel understood, spend your time trying to understand.
• Wait to reply: resist the urge to interrupt or give a response immediately. Give your child time to finish what they are saying, and allow yourself some time to figure out what to say or how to say it.
• Put down your defenses: it’s easy to respond by saying, “yeah, but…” Instead focus on what your child is trying to say. You may have a different opinion, but it is important to hear your child first.
• In your own words: rather than responding defensively, rephrase the general idea of what your child was trying to say. You can start with, “What I hear you saying is…” Give your child a chance to correct your interpretation.
• Identify a feeling: this may be essential to helping your child feel heard. How would you feel if you were in your child’s shoes? Then you can respond by saying, “Oh, that must have felt (frustrating, lonely, exciting…)”
• Do not fix it: unless your child comes to you requesting your advice, always defer the solution back to your child. Some kids just need to vent, they are not necessarily looking for a way to solve the problem.
• Talk less: it is ok to offer a few clarifying sentences or ask a few questions, but a conversation can quickly turn into a lecture. If you find yourself talking too much, stop and turn the focus back to your child.
I realize that this may feel limiting. It may seem like there is no place for you to be a parent, to “set them straight,” or to disagree. Actually, once your child feels heard and understood, they are much more open to hearing your thoughts, feelings or opinions.
Theo Imperfect families
Con vừa lọt lòng, mẹ đã lên kế hoạch tháng đầu tiên con mình phải tăng bao nhiêu ký mới đủ chuẩn. Dứt tháng, nếu trẻ không đạt “chỉ tiêu” đề ra, mẹ chạy đôn chạy đáo đổi đủ loại sữa, ép bú để trẻ tăng cân đúng chuẩn cho yên bụng. Liệu cách nuôi dưỡng chạy theo chuẩn này có ổn?
Theo chuẩn WTO hay của bà hàng xóm?
Tôi đưa con đi chích ngừa ở bệnh viện phụ sản Hùng Vương (TP.HCM). Trước mỗi lượt chích, trẻ được khám, cân đo cẩn thận. Ở khu vực cân đo, có hàng chục bà mẹ ôm con chờ trong tâm trạng hồi hộp. Bà mẹ trẻ Bích Châu (Tân Bình) vừa cân xong cho đứa con ba tháng tuổi, mặt buồn hiu: “Hồi tháng đầu nó tăng đến ký rưỡi, mà hai tháng rồi được có một ký, lo quá!” Bà mẹ trẻ tên Vân Chi ôm con đứng gần đó chia sẻ: “Chị đổi sữa cho cháu thử xem. Con của em hồi hai tháng đầu tăng ít lắm, em lo nên không cho bú sữa mẹ, chuyển sang sữa Hàn Quốc. Hai tháng sau mỗi tháng cháu tăng liền hai cân!” Các bà mẹ còn bàn tán các tiêu chuẩn trẻ phải đạt trong ba tháng đầu đời. Người lấy chuẩn từ cuốn cẩm nang của một công ty sữa, người lấy từ bài báo nọ, có người dẫn chuẩn của tổ chức WHO, thậm chí có cả chuẩn từ bác sĩ phòng mạch tư, chuẩn của mấy bà hàng xóm... Mỗi người đưa ra một thông số khác nhau, ai cũng khăng khăng chuẩn của mình là đúng.
Tại một hội thảo về rối loạn tiêu hoá ở trẻ do bệnh viện Nhi Đồng 1 tổ chức, một bà mẹ tên Hà tự hào phát biểu: “Bé nhà tôi sinh mổ được 2,9kg. Tôi không đủ sữa cho con nên cho bú bằng sữa xách tay ở Mỹ về. Đến tháng thứ hai, bé tăng đến 9kg!” Chủ trì hội thảo, ThS.BS Hoàng Lê Phúc – trưởng khoa tiêu hoá, liền khuyên chị Hà đưa trẻ đến khám phòng ngừa con của chị có béo phì hay bệnh lý nào khác!
Sức ép từ người thân, bạn bè cũng tạo áp lực khiến các bà mẹ trẻ đầu bù tóc rối lo ép con ăn uống đúng chuẩn đề ra. Tại phòng chờ khám béo phì cho đứa con ba tuổi, chị Vân Anh kể lể nỗi lòng: “Bữa hổm lên trường mầm non, thấy tên con mình đứng đầu bảng. Hồ hởi lại gần mới biết đó là danh sách những cháu… bị béo phì cần kiêng khem! Nhớ hồi năm đầu tiên, tháng nào đi khám định kỳ, đem cái sổ về nhà bà nội thằng nhỏ cứ nhìn chằm chằm vào mình mà hỏi “sao tháng này thằng bé tăng có nửa ký, con bé nhà bên tháng nào cũng tăng ít nhất một ký!” Bị mẹ chồng chì chiết, tôi sốt vó tăng sữa, tăng bột, tăng cữ ăn mỗi ngày cho con. Lúc đầu nhìn thấy sữa hoặc cháo là thằng bé khóc chối inh ỏi, ăn vào nôn ra, nhưng vẫn phải ăn, ăn riết rồi ghiền. Giờ mỗi lần lên trường đón con, cô giáo cứ than phiền thằng nhỏ không chịu tập thể dục, cứ đứng dậm chân một chỗ. Mới ba tuổi đã nặng trên 25 ký, chậm chạp là phải! Nhưng định đưa con đi khám béo phì thì bà nội với các bà dì can ngăn, bàn ra tán vào. “Chuẩn” của các bà là càng tăng cân càng khoẻ”.
Đừng tự tạo vòng luẩn quẩn
ThS xã hội học Phạm Thị Thuý, giảng viên học viện Hành chính TP.HCM, cố vấn chuyên môn hội quán Các bà mẹ nhận định: “Ép con ăn, uống sữa là một cách chăm con có hại. Tâm lý của trẻ sẽ bị tổn thương. Bé sợ ăn, kém tự tin, không còn vui vẻ, hồn nhiên, thậm chí trở nên hoảng loạn, trầm cảm. Sau này trẻ lớn lên sẽ ám ảnh chuyện ăn uống, hoặc biếng ăn, hoặc ăn vô độ dẫn tới béo phì. Hơn nữa việc ép ăn chỉ càng làm trẻ chậm tiêu hoá, từ đó dinh dưỡng trong thức ăn không hấp thu được, trẻ vừa còi cọc vừa biếng ăn. Mối quan hệ mẹ con sẽ xấu đi, trẻ sợ mẹ, thấy mẹ không yêu thương mình. Từ việc ăn sẽ ảnh hưởng đến việc dạy trẻ hàng ngày”.
Bà Thuý còn cho biết: “Các nhà khoa học y khoa, tâm lý đều khẳng định không có chuẩn chung cứng nhắc cho sự phát triển của trẻ, mỗi trẻ có một thể tạng riêng. Chuẩn mà chúng ta thấy trên các phương tiện truyền thông chỉ mang tính tương đối, là những cột mốc để cha mẹ chăm trẻ có định hướng, biết con mình trong kênh sức khoẻ nào để điều chỉnh cho phù hợp. Nhưng các kênh sức khoẻ như chiều cao, cân nặng đều có một khoảng rộng, nhiều trẻ chênh nhau vài cân nhưng vẫn cùng một kênh. Vậy tại sao cha mẹ phải chạy theo những con số tối đa rồi bắt con khổ sở vì ăn? Nếu trẻ vẫn chơi vui vẻ, không đau ốm thì dù cân nặng của trẻ có ít so với trẻ cùng lứa vẫn được bác sĩ cho là trẻ phát triển bình thường, không có gì phải lo lắng. Trẻ chơi ngoan, không có dấu hiệu bệnh tật thì người mẹ có thể yên tâm cho con ăn uống theo nhu cầu của trẻ. Bữa này trẻ bỏ ăn thì bữa sau đói trẻ sẽ ăn bù. Nguyên tắc càng ép càng sợ ăn rất hay bị các bà mẹ quên, ám ảnh con còi làm các mẹ mất hết lý trí. Vòng luẩn quẩn này thường do chính các bà mẹ tạo ra. Người mẹ cần đủ tự tin để chăm con dựa trên kiến thức khoa học”.
Theo SGTT
Nuôi con thì đừng cả nể (Nguyễn Thị Anh Nhiên, 30 tuổi, Q. Tân Phú, TP.HCM)
Tôi hiểu cho nhiều bà mẹ trẻ luôn chịu sức ép của người thân, nhất là bà nội, bà ngoại. Cũng vì sự cả nể, nếu không làm theo ý các bà thì lại bị trách giận đâm khó xử. Nên nếu đã làm mẹ thì chúng ta không nên cả nể, phải biết chọn cách tốt nhất cho con. Nói chuyện thẳng thắn, bày tỏ rõ ràng quan điểm của mình trong việc chăm con, giải thích cẩn thận những mong muốn của hai bên nội ngoại thì dần dần các bà cũng hiểu và thông cảm. Lý lẽ và phương pháp của người mẹ không phải lúc nào cũng tuyệt đối đúng nhưng luôn an toàn cho đứa con của họ, hơn bất kỳ sự đóng góp nào khác.
Chuẩn tuỳ thuộc thể tạng trẻ (Lê Thuỳ Miên, 35 tuổi, Biên Hoà, Đồng Nai )
Mỗi đứa trẻ có một biểu đồ phát triển khác nhau, vì vậy không nên mang các cháu ra so sánh. Nếu bé không ốm đau, bú tốt, ngủ ngon mà mỗi tháng chỉ tăng vài lạng thì hãy cứ để bé phát triển tự nhiên, chớ gò ép khiến bé bị nôn, khóc, chối ăn. Ba năm đầu đời rất quan trọng, là tiền đề cho những năm tháng về sau. Vì vậy, mẹ hãy chú trọng dinh dưỡng cho con. Một bữa ăn của trẻ nhất thiết phải có sự vui vẻ, thích thú thì cơ thể trẻ mới hấp thụ tốt. Đừng ham hố con tăng cân nhanh mà bốc đồng đổi các loại sữa bên ngoài có nguy cơ gây béo phì.
Theo chuẩn WTO hay của bà hàng xóm?
Tôi đưa con đi chích ngừa ở bệnh viện phụ sản Hùng Vương (TP.HCM). Trước mỗi lượt chích, trẻ được khám, cân đo cẩn thận. Ở khu vực cân đo, có hàng chục bà mẹ ôm con chờ trong tâm trạng hồi hộp. Bà mẹ trẻ Bích Châu (Tân Bình) vừa cân xong cho đứa con ba tháng tuổi, mặt buồn hiu: “Hồi tháng đầu nó tăng đến ký rưỡi, mà hai tháng rồi được có một ký, lo quá!” Bà mẹ trẻ tên Vân Chi ôm con đứng gần đó chia sẻ: “Chị đổi sữa cho cháu thử xem. Con của em hồi hai tháng đầu tăng ít lắm, em lo nên không cho bú sữa mẹ, chuyển sang sữa Hàn Quốc. Hai tháng sau mỗi tháng cháu tăng liền hai cân!” Các bà mẹ còn bàn tán các tiêu chuẩn trẻ phải đạt trong ba tháng đầu đời. Người lấy chuẩn từ cuốn cẩm nang của một công ty sữa, người lấy từ bài báo nọ, có người dẫn chuẩn của tổ chức WHO, thậm chí có cả chuẩn từ bác sĩ phòng mạch tư, chuẩn của mấy bà hàng xóm... Mỗi người đưa ra một thông số khác nhau, ai cũng khăng khăng chuẩn của mình là đúng.
Tại một hội thảo về rối loạn tiêu hoá ở trẻ do bệnh viện Nhi Đồng 1 tổ chức, một bà mẹ tên Hà tự hào phát biểu: “Bé nhà tôi sinh mổ được 2,9kg. Tôi không đủ sữa cho con nên cho bú bằng sữa xách tay ở Mỹ về. Đến tháng thứ hai, bé tăng đến 9kg!” Chủ trì hội thảo, ThS.BS Hoàng Lê Phúc – trưởng khoa tiêu hoá, liền khuyên chị Hà đưa trẻ đến khám phòng ngừa con của chị có béo phì hay bệnh lý nào khác!
Sức ép từ người thân, bạn bè cũng tạo áp lực khiến các bà mẹ trẻ đầu bù tóc rối lo ép con ăn uống đúng chuẩn đề ra. Tại phòng chờ khám béo phì cho đứa con ba tuổi, chị Vân Anh kể lể nỗi lòng: “Bữa hổm lên trường mầm non, thấy tên con mình đứng đầu bảng. Hồ hởi lại gần mới biết đó là danh sách những cháu… bị béo phì cần kiêng khem! Nhớ hồi năm đầu tiên, tháng nào đi khám định kỳ, đem cái sổ về nhà bà nội thằng nhỏ cứ nhìn chằm chằm vào mình mà hỏi “sao tháng này thằng bé tăng có nửa ký, con bé nhà bên tháng nào cũng tăng ít nhất một ký!” Bị mẹ chồng chì chiết, tôi sốt vó tăng sữa, tăng bột, tăng cữ ăn mỗi ngày cho con. Lúc đầu nhìn thấy sữa hoặc cháo là thằng bé khóc chối inh ỏi, ăn vào nôn ra, nhưng vẫn phải ăn, ăn riết rồi ghiền. Giờ mỗi lần lên trường đón con, cô giáo cứ than phiền thằng nhỏ không chịu tập thể dục, cứ đứng dậm chân một chỗ. Mới ba tuổi đã nặng trên 25 ký, chậm chạp là phải! Nhưng định đưa con đi khám béo phì thì bà nội với các bà dì can ngăn, bàn ra tán vào. “Chuẩn” của các bà là càng tăng cân càng khoẻ”.
Đừng tự tạo vòng luẩn quẩn
ThS xã hội học Phạm Thị Thuý, giảng viên học viện Hành chính TP.HCM, cố vấn chuyên môn hội quán Các bà mẹ nhận định: “Ép con ăn, uống sữa là một cách chăm con có hại. Tâm lý của trẻ sẽ bị tổn thương. Bé sợ ăn, kém tự tin, không còn vui vẻ, hồn nhiên, thậm chí trở nên hoảng loạn, trầm cảm. Sau này trẻ lớn lên sẽ ám ảnh chuyện ăn uống, hoặc biếng ăn, hoặc ăn vô độ dẫn tới béo phì. Hơn nữa việc ép ăn chỉ càng làm trẻ chậm tiêu hoá, từ đó dinh dưỡng trong thức ăn không hấp thu được, trẻ vừa còi cọc vừa biếng ăn. Mối quan hệ mẹ con sẽ xấu đi, trẻ sợ mẹ, thấy mẹ không yêu thương mình. Từ việc ăn sẽ ảnh hưởng đến việc dạy trẻ hàng ngày”.
Bà Thuý còn cho biết: “Các nhà khoa học y khoa, tâm lý đều khẳng định không có chuẩn chung cứng nhắc cho sự phát triển của trẻ, mỗi trẻ có một thể tạng riêng. Chuẩn mà chúng ta thấy trên các phương tiện truyền thông chỉ mang tính tương đối, là những cột mốc để cha mẹ chăm trẻ có định hướng, biết con mình trong kênh sức khoẻ nào để điều chỉnh cho phù hợp. Nhưng các kênh sức khoẻ như chiều cao, cân nặng đều có một khoảng rộng, nhiều trẻ chênh nhau vài cân nhưng vẫn cùng một kênh. Vậy tại sao cha mẹ phải chạy theo những con số tối đa rồi bắt con khổ sở vì ăn? Nếu trẻ vẫn chơi vui vẻ, không đau ốm thì dù cân nặng của trẻ có ít so với trẻ cùng lứa vẫn được bác sĩ cho là trẻ phát triển bình thường, không có gì phải lo lắng. Trẻ chơi ngoan, không có dấu hiệu bệnh tật thì người mẹ có thể yên tâm cho con ăn uống theo nhu cầu của trẻ. Bữa này trẻ bỏ ăn thì bữa sau đói trẻ sẽ ăn bù. Nguyên tắc càng ép càng sợ ăn rất hay bị các bà mẹ quên, ám ảnh con còi làm các mẹ mất hết lý trí. Vòng luẩn quẩn này thường do chính các bà mẹ tạo ra. Người mẹ cần đủ tự tin để chăm con dựa trên kiến thức khoa học”.
Theo SGTT
Nuôi con thì đừng cả nể (Nguyễn Thị Anh Nhiên, 30 tuổi, Q. Tân Phú, TP.HCM)
Tôi hiểu cho nhiều bà mẹ trẻ luôn chịu sức ép của người thân, nhất là bà nội, bà ngoại. Cũng vì sự cả nể, nếu không làm theo ý các bà thì lại bị trách giận đâm khó xử. Nên nếu đã làm mẹ thì chúng ta không nên cả nể, phải biết chọn cách tốt nhất cho con. Nói chuyện thẳng thắn, bày tỏ rõ ràng quan điểm của mình trong việc chăm con, giải thích cẩn thận những mong muốn của hai bên nội ngoại thì dần dần các bà cũng hiểu và thông cảm. Lý lẽ và phương pháp của người mẹ không phải lúc nào cũng tuyệt đối đúng nhưng luôn an toàn cho đứa con của họ, hơn bất kỳ sự đóng góp nào khác.
Chuẩn tuỳ thuộc thể tạng trẻ (Lê Thuỳ Miên, 35 tuổi, Biên Hoà, Đồng Nai )
Mỗi đứa trẻ có một biểu đồ phát triển khác nhau, vì vậy không nên mang các cháu ra so sánh. Nếu bé không ốm đau, bú tốt, ngủ ngon mà mỗi tháng chỉ tăng vài lạng thì hãy cứ để bé phát triển tự nhiên, chớ gò ép khiến bé bị nôn, khóc, chối ăn. Ba năm đầu đời rất quan trọng, là tiền đề cho những năm tháng về sau. Vì vậy, mẹ hãy chú trọng dinh dưỡng cho con. Một bữa ăn của trẻ nhất thiết phải có sự vui vẻ, thích thú thì cơ thể trẻ mới hấp thụ tốt. Đừng ham hố con tăng cân nhanh mà bốc đồng đổi các loại sữa bên ngoài có nguy cơ gây béo phì.
Saying, “I love you” is nice, but do you always feel like your children are wanting more? How can you be sure that each of your children is feeling loved?
According to Dr. Gary Chapman, Author of the 5 Love Languages of Children, there are 5 ways that each of us can experience love. The 5 love languages are: Words of Affirmation, Quality Time, Receiving Gifts, Acts of Service, and Physical Touch. Each of your children may have a different primary love language, and each child may be a mix of all five. If you are unsure which love language is primary for your child, you can take a love language assessment.
Here are some ways to “say” I love you, broken down by love language:
Words of Affirmation
1. “You got an “A” on your math test!”
2. “Your studying really paid off”
3. “That shirt looks nice on you.”
4. “Thank you for washing your hands.”
5. “You picked up all of the books!”
6. “You piano piece is sounding better every day.”
7. “That was a really funny joke!”
8. “Look, you made the baby smile!”
9. “Your room looks great.”
10. “I noticed you took out the trash, thanks.”
11. “Thank you for including Sophie in your game.”
12. “You were a big help this afternoon!”
13. “That took a lot of courage.”
14. “Finishing that puzzle took patience.”
15. “You are painting the square pink.”
16. “Thank you for hanging up your coat.”
17. “It looks like you really took your time on this.”
18. “That shows responsibility”
19. Leave a note under their bedroom door
20. Put notes in their lunch box or backpack
Quality Time
1. Bike ride
2. Walk
3. Make a fort out of blankets
4. Read together
5. Bake cookies
6. Have a picnic
7. Take a class together
8. Do an art project
9. Play a board game
10. Get ice cream
11. Interview each other
12. Cook dinner
13. Do each others hair or nails
14. Have a tea party
15. Build with legos
16. Dance
17. Go fishing
18. Tell silly jokes
19. Request that your child tag-along on errands
20. Schedule one-on-one time each day
Receiving Gifts
1. Small piece of candy
2. Stickers
3. A card
4. Hair bows
5. Surprise snack in their lunch
6. Something that was yours, when you were a kid (baseball mitt, barbie, etc.)
7. Something that is yours now (purse, keychain, etc.)
8. Picture of the two of you together
9. Fancy pen
10. Paper airplane with a note
11. Shiny stone
12. Their favorite cereal
13. Something small with their initial
14. Bookmark
15. A flower from the garden
16. Necklace
17. Shoelaces
18. Origami swan
19. Decorated “welcome home” sign
20. Anything in fancy gift wrapping
Acts of Service
1. Make their bed (*If this is a daily chore, surprise them by doing it for them once in a while)
2. Unload the dishwasher*
3. Walk the dog*
4. Put laundry away*
5. Clean their room*
6. Empty the trash*
7. Clear the table*
8. Make a special snack
9. Serve breakfast in bed
10. Help with a project
11. Fix or repair broken toys
12. Ask, “do you need help?”
13. Assist with a big job
14. Offer to help with studying
15. Help tie shoes or zip coat
16. Push on a swing
17. Allow this child to help with projects or repairs
18. Occasionally give extra time before bed
19. Offer additional support during times of stress
20. Do Random Acts of Kindness together
Physical Touch
1. Hug
2. Wrestle
3. Dance
4. Pat on the back
5. Hold hands
6. Eskimo kiss
7. Snuggle
8. Tossle their hair
9. Paint nails
10. Back rub
11. Foot massage
12. Brush their hair
13. Pick them up when talking to each other
14. Carry them
15. Gently touch when walking by
16. Put your hands on their shoulders when talking to each other
17. Lay or sit together while reading
18. “Write” letters or shapes on their back and have them guess
19. Let them sit on your lap
20. Provide extra snuggling when they are sad, hurt or worried
101…Look them in the eye, smile, and say, “I love you!”
Theo Imperfect families
According to Dr. Gary Chapman, Author of the 5 Love Languages of Children, there are 5 ways that each of us can experience love. The 5 love languages are: Words of Affirmation, Quality Time, Receiving Gifts, Acts of Service, and Physical Touch. Each of your children may have a different primary love language, and each child may be a mix of all five. If you are unsure which love language is primary for your child, you can take a love language assessment.
Here are some ways to “say” I love you, broken down by love language:
Words of Affirmation
1. “You got an “A” on your math test!”
2. “Your studying really paid off”
3. “That shirt looks nice on you.”
4. “Thank you for washing your hands.”
5. “You picked up all of the books!”
6. “You piano piece is sounding better every day.”
7. “That was a really funny joke!”
8. “Look, you made the baby smile!”
9. “Your room looks great.”
10. “I noticed you took out the trash, thanks.”
11. “Thank you for including Sophie in your game.”
12. “You were a big help this afternoon!”
13. “That took a lot of courage.”
14. “Finishing that puzzle took patience.”
15. “You are painting the square pink.”
16. “Thank you for hanging up your coat.”
17. “It looks like you really took your time on this.”
18. “That shows responsibility”
19. Leave a note under their bedroom door
20. Put notes in their lunch box or backpack
Quality Time
1. Bike ride
2. Walk
3. Make a fort out of blankets
4. Read together
5. Bake cookies
6. Have a picnic
7. Take a class together
8. Do an art project
9. Play a board game
10. Get ice cream
11. Interview each other
12. Cook dinner
13. Do each others hair or nails
14. Have a tea party
15. Build with legos
16. Dance
17. Go fishing
18. Tell silly jokes
19. Request that your child tag-along on errands
20. Schedule one-on-one time each day
Receiving Gifts
1. Small piece of candy
2. Stickers
3. A card
4. Hair bows
5. Surprise snack in their lunch
6. Something that was yours, when you were a kid (baseball mitt, barbie, etc.)
7. Something that is yours now (purse, keychain, etc.)
8. Picture of the two of you together
9. Fancy pen
10. Paper airplane with a note
11. Shiny stone
12. Their favorite cereal
13. Something small with their initial
14. Bookmark
15. A flower from the garden
16. Necklace
17. Shoelaces
18. Origami swan
19. Decorated “welcome home” sign
20. Anything in fancy gift wrapping
Acts of Service
1. Make their bed (*If this is a daily chore, surprise them by doing it for them once in a while)
2. Unload the dishwasher*
3. Walk the dog*
4. Put laundry away*
5. Clean their room*
6. Empty the trash*
7. Clear the table*
8. Make a special snack
9. Serve breakfast in bed
10. Help with a project
11. Fix or repair broken toys
12. Ask, “do you need help?”
13. Assist with a big job
14. Offer to help with studying
15. Help tie shoes or zip coat
16. Push on a swing
17. Allow this child to help with projects or repairs
18. Occasionally give extra time before bed
19. Offer additional support during times of stress
20. Do Random Acts of Kindness together
Physical Touch
1. Hug
2. Wrestle
3. Dance
4. Pat on the back
5. Hold hands
6. Eskimo kiss
7. Snuggle
8. Tossle their hair
9. Paint nails
10. Back rub
11. Foot massage
12. Brush their hair
13. Pick them up when talking to each other
14. Carry them
15. Gently touch when walking by
16. Put your hands on their shoulders when talking to each other
17. Lay or sit together while reading
18. “Write” letters or shapes on their back and have them guess
19. Let them sit on your lap
20. Provide extra snuggling when they are sad, hurt or worried
101…Look them in the eye, smile, and say, “I love you!”
Theo Imperfect families
When I was in 4th grade, I stole a necklace. Actually, my friend stole it, but it might as well been me. It was “twin day” at school, where everyone had to find a partner and dress alike. My partner and I went shopping, but I did not have enough money for the necklace. My friend took it from the store and we were able to match for school the next day.
Of course my parents knew I didn’t have enough money to buy the necklace. When they asked about the necklace, I told them that my friend gave it to me. I know they didn’t believe me. Guilt was tearing me up inside. I knew it was wrong to steal, and I knew it was wrong to lie.
If I knew it was wrong, then why did I do it? Fear of punishment? Peer pressure? Worry about not fitting in with the cool crowd on “twin day.” Probably all of those reasons.
Kids lie. It’s one of those things that we as parents hope will somehow skip a generation.
When kids are small, the line between reality and fantasy is blurred. Young kids may see something on TV and then state it as if it happened in real life. Their intention is not to lie about the situation, their developmental stage prevents them from being able to clearly tell the difference between what is real and what is imaginary. At this age, you can try to clarify the story, or simply wait for the child to gain more insight into reality.
As kids grow, however, they learn that telling a lies can serve a purpose. They can avoid getting a punishment or dealing with the consequences of their behavior just by bending the truth. Other kids realize that telling a made-up story gets them lots of attention from peers (or even their parents). Some children have difficulty standing up to peer pressure, and in order to stay in the popular group or avoid being teased, they will lie.
When you catch your child in a lie, remember a few tips:
1. Don’t force a confession: if you catch your child in a lie, resist the urge to interrogate until you get a confession. Some kids will stick by a lie as if it’s the truth. Waiting for them to finally admit their mistake can make you feel more angry and frustrated. Stay calm, and resist the urge to lecture about lying as a moral issue.
2. Act on what you know: it is sometimes difficult to find concrete evidence that your child is lying, other times is as clear as frosting smeared on their face. As a parent, you may have to act on instinct or gather as much evidence as possible. You may need to call other parents or a teacher to confirm the story.
3. Create a consequence for lying: separate the act of lying from the behavior. Demonstrate that lying is unacceptable by putting a consequence in place. You may decide to remove or delay access to a desired activity. You could request that your child write a note of apology or make amends to those affected by the lie.
4. Then give a consequence for the behavior: sometimes lies are more than stories, they include breaking things, stealing, spreading rumors, or coming home late for curfew. In these instances, a consequence may be required to make amends for the behavior. This may mean returning something to a store, repairing a window, or having an earlier curfew for a few weeks.
5. Reinforce truth-telling: encourage your child to tell the truth by making it safe to come to you with honesty – keep your responses calm, listen and give fair consequences for mistakes. Thank your child for being honest, especially when it would have been easier to lie. And, don’t forget to model honesty for your kids (no fibbing about ages to get discount tickets).
I do not remember the consequence I received for the “necklace incident.” Looking back, I’m not sure a consequence would have been as effective as the guilt I felt wearing a stolen necklace to school.
An occasional lie is a normal part of child development. However, if you notice your child lying frequently, or the lies put your child or someone else in danger, it may be time to seek professional help. A mental health therapist can work with your child and family to address this issue and work on improving communication.
Theo Imperfect Families
Of course my parents knew I didn’t have enough money to buy the necklace. When they asked about the necklace, I told them that my friend gave it to me. I know they didn’t believe me. Guilt was tearing me up inside. I knew it was wrong to steal, and I knew it was wrong to lie.
If I knew it was wrong, then why did I do it? Fear of punishment? Peer pressure? Worry about not fitting in with the cool crowd on “twin day.” Probably all of those reasons.
Kids lie. It’s one of those things that we as parents hope will somehow skip a generation.
When kids are small, the line between reality and fantasy is blurred. Young kids may see something on TV and then state it as if it happened in real life. Their intention is not to lie about the situation, their developmental stage prevents them from being able to clearly tell the difference between what is real and what is imaginary. At this age, you can try to clarify the story, or simply wait for the child to gain more insight into reality.
As kids grow, however, they learn that telling a lies can serve a purpose. They can avoid getting a punishment or dealing with the consequences of their behavior just by bending the truth. Other kids realize that telling a made-up story gets them lots of attention from peers (or even their parents). Some children have difficulty standing up to peer pressure, and in order to stay in the popular group or avoid being teased, they will lie.
When you catch your child in a lie, remember a few tips:
1. Don’t force a confession: if you catch your child in a lie, resist the urge to interrogate until you get a confession. Some kids will stick by a lie as if it’s the truth. Waiting for them to finally admit their mistake can make you feel more angry and frustrated. Stay calm, and resist the urge to lecture about lying as a moral issue.
2. Act on what you know: it is sometimes difficult to find concrete evidence that your child is lying, other times is as clear as frosting smeared on their face. As a parent, you may have to act on instinct or gather as much evidence as possible. You may need to call other parents or a teacher to confirm the story.
3. Create a consequence for lying: separate the act of lying from the behavior. Demonstrate that lying is unacceptable by putting a consequence in place. You may decide to remove or delay access to a desired activity. You could request that your child write a note of apology or make amends to those affected by the lie.
4. Then give a consequence for the behavior: sometimes lies are more than stories, they include breaking things, stealing, spreading rumors, or coming home late for curfew. In these instances, a consequence may be required to make amends for the behavior. This may mean returning something to a store, repairing a window, or having an earlier curfew for a few weeks.
5. Reinforce truth-telling: encourage your child to tell the truth by making it safe to come to you with honesty – keep your responses calm, listen and give fair consequences for mistakes. Thank your child for being honest, especially when it would have been easier to lie. And, don’t forget to model honesty for your kids (no fibbing about ages to get discount tickets).
I do not remember the consequence I received for the “necklace incident.” Looking back, I’m not sure a consequence would have been as effective as the guilt I felt wearing a stolen necklace to school.
An occasional lie is a normal part of child development. However, if you notice your child lying frequently, or the lies put your child or someone else in danger, it may be time to seek professional help. A mental health therapist can work with your child and family to address this issue and work on improving communication.
Theo Imperfect Families
Chắc chắn ai cũng mong muốn và thường xuyên nghĩ đến chuyện làm sao để tiết kiệm, nhưng đến khi thực hiện thì… Tất nhiên, tiết kiệm không phải chuyện dễ, nhưng cũng không phải quá phức tạp đâu. Bạn hoàn toàn có thể tiết kiệm chi phí đáng kể chỉ bằng một vài hoạt động đơn giản thường ngày.
Giảm chi phí sử dụng năng lượng:
Điện và nước là hai loại năng lượng bạn không thể thiếu trong cuộc sống mỗi ngày. Nhưng có phải con số in trên các hóa đơn mỗi cuối tháng chính là nhu cầu của bạn không, hay một tỉ lệ không nhỏ trong số đó thật ra chẳng liên quan gì đến bạn? Hãy kiểm tra và xác nhận lại điều này bằng cách xem lại hết vật dụng trong nhà nhé: sửa sang các vật dụng hỏng hóc như vòi nước bị rỉ nước, cái quạt kêu lạch xạch…; áp dụng các phương pháp làm mát nhà tự nhiên như mở cửa sổ, trồng cây xanh, tận dụng giếng trời, gương trang trí để tận dụng nguồn sáng tự nhiên; sử dụng thiết bị tiết kiệm điện như bóng đèn compaq thay vì đèn huỳnh quang, rút các thiết bị điện khi không sử dụng…
Cũng gần gần với đó là tiết kiệm tài nguyên bằng cách tận dụng công cộng.
Tài nguyên mà chúng tôi đang nói nôm na ở đây là tiền – một nguồn tài nguyên rất giới hạn. Và tận dụng công cộng là thế nào? Đó là hãy dùng phương tiện giao thông công cộng khi có thể thay vì tiện chân tiện tay đi đâu cũng dùng xe riêng, bạn sẽ vừa được vận động thêm một chút cho thân thể dẻo dai hơn mà lại tiết kiệm được phần nào tiền xăng xe đi lại. Với sách báo, văn hóa phẩm cũng vậy. Thay vì sách mới ra là mua, bạn có thể đến thư viện để trải nghiệm bầu không khí “thưởng thức” văn hóa mới mẻ mà lại có rất nhiều đầu sách để bạn tha hồ lựa chọn, trong đó có cả những cuốn sách rất đắt tiền, nhiều thông tin hay nhưng không hẳn đã cần thiết để bạn tậu riêng về tủ sách gia đình; nếu không có thời gian hàng ngày đều đi đi về về để đọc tiếp cuốn sách mình yêu thích, bạn cũng có thể mượn về nhà. Tương tự với nhiều loại khác như băng đĩa, đồ hóa trang… nói chung là những thứ hầu như chỉ dùng một lần thì sao lại phải đi mua mà không thuê? Cả áo cưới – thứ rất quan trọng với đời người con gái – hiện nay rất nhiều phụ nữ trẻ trung, hiện đại đã cân nhắc đến chuyện đi thuê, đi mượn. Trên diễn đàn của Webtretho cũng đã có một nhóm khá đông chị em đang bàn luận sôi nổi về kinh nghiệm thuê / mượn áo cưới đẹp.
Bảo dưỡng định kỳ để tăng thời gian sử dụng
Không chỉ là cái vòi nước hay cái quạt kêu lạch xạch như đã nói ở trên, mà với bất kỳ loại đồ đạc nào bạn cũng cần chú ý bảo dưỡng định kỳ để sử dụng được bền hơn và tiết kiệm hơn. Chẳng hạn, với xe cộ, khi được bảo dưỡng định kỳ, chiếc xe của bạn không chỉ còn sử dụng được lâu hơn mà còn tránh được những hỏng hóc lớn đòi hỏi phải tốn nhiều tiền sửa chữa, ngoài ra còn đỡ cả những khoản tiền liên quan như tiền xăng nữa đó.
Việc bảo dưỡng, chăm chút cho những đồ vật mình đang có cũng sẽ giúp bạn không phải liên tục chạy theo những sản phẩm mới nhất, bởi bạn cũng biết đó, người thực tế quan tâm đến công năng sử dụng nhiều hơn. Tất nhiên hình thức cũng quan trọng nhưng hãy cân nhắc liệu bạn có cần điều a, điều b hay c đến mức phải thay đổi sản phẩm mình đang sử dụng tốt hay không. Tuy nhiên, cùng với đó cũng có cách tiết kiệm bằng thay mới (thay chiếc tủ lạnh cũ bằng chiếc tủ lạnh mới không đông đá và tiết kiệm điện, thay chiếc máy giặt bằng loại mới tiết kiệm nước hơn…), bạn hãy linh động và tham khảo thông tin để quyết định.
Một số cách tiết kiệm khác:
Tiết kiệm với công nghệ. Có những chuyện bạn có lẽ đã biết như thay vì gọi những cuộc điện thoại đường dài đắt tiền từ điện thoại bàn thì có thể dùng những cách gần như không tốn chi phí như Skype, điện thoại internet. Hoặc khi bạn muốn có một chiếc SmartTV nhưng cũng cần tiền để chi tiêu vào những việc khác thì có thể tìm hiểu một số dụng cụ di động nhỏ gọn để biến chiếc TV thường thành SmartTV. Tuy nhiên, hãy luôn nhớ rằng bạn có thể ứng dụng công nghệ để tiết kiệm cho mình nhưng đừng quá đà, để bị phụ thuộc vào đó. Chẳng hạn, đừng vì lý do tiết kiệm triệt để thời gian mà bạn giữ liên lạc với những người thân yêu của mình chỉ qua giọng nói; hãy ra ngoài và gặp gỡ nhau, hít thở không khí trời và thắt chặt thêm tình thân.
Thu xếp trả các khoản nợ đúng hạn, đừng để sinh ra những khoản lãi, phạt nặng nề chồng chất, hoặc nếu không cũng khiến bạn phải bận tâm thêm không đáng và thiếu tỉnh táo cho những quyết định khác.
Cuối cùng là hãy tiết kiệm bằng cách giữ gọn gàng nhà cửa, bàn làm việc của mình. Việc làm này không chỉ giúp bạn thường xuyên “kiểm kê” được tài sản của mình, tình trạng của nó có bị hư hỏng hay không để sửa chữa kịp thời… mà còn giúp mọi sinh hoạt, làm việc của bạn có hiệu quả hơn – bạn đang chủ động phòng thủ bằng cách tấn công, tiết kiệm bằng cách tăng số tiền kiếm được.
Tiết kiệm tiền luôn khó hơn tiêu tiền, nhưng để có được của nả về sau và có được một cuộc sống đầy đủ thì bạn phải cố gắng thôi. Hãy cố lên bạn nhé, vì chắc chắn sự cố gắng bây giờ của bạn sẽ cho được kết quả một tương lai bảo đảm hơn!
Theo webtretho
Giảm chi phí sử dụng năng lượng:
Điện và nước là hai loại năng lượng bạn không thể thiếu trong cuộc sống mỗi ngày. Nhưng có phải con số in trên các hóa đơn mỗi cuối tháng chính là nhu cầu của bạn không, hay một tỉ lệ không nhỏ trong số đó thật ra chẳng liên quan gì đến bạn? Hãy kiểm tra và xác nhận lại điều này bằng cách xem lại hết vật dụng trong nhà nhé: sửa sang các vật dụng hỏng hóc như vòi nước bị rỉ nước, cái quạt kêu lạch xạch…; áp dụng các phương pháp làm mát nhà tự nhiên như mở cửa sổ, trồng cây xanh, tận dụng giếng trời, gương trang trí để tận dụng nguồn sáng tự nhiên; sử dụng thiết bị tiết kiệm điện như bóng đèn compaq thay vì đèn huỳnh quang, rút các thiết bị điện khi không sử dụng…
Cũng gần gần với đó là tiết kiệm tài nguyên bằng cách tận dụng công cộng.
Tài nguyên mà chúng tôi đang nói nôm na ở đây là tiền – một nguồn tài nguyên rất giới hạn. Và tận dụng công cộng là thế nào? Đó là hãy dùng phương tiện giao thông công cộng khi có thể thay vì tiện chân tiện tay đi đâu cũng dùng xe riêng, bạn sẽ vừa được vận động thêm một chút cho thân thể dẻo dai hơn mà lại tiết kiệm được phần nào tiền xăng xe đi lại. Với sách báo, văn hóa phẩm cũng vậy. Thay vì sách mới ra là mua, bạn có thể đến thư viện để trải nghiệm bầu không khí “thưởng thức” văn hóa mới mẻ mà lại có rất nhiều đầu sách để bạn tha hồ lựa chọn, trong đó có cả những cuốn sách rất đắt tiền, nhiều thông tin hay nhưng không hẳn đã cần thiết để bạn tậu riêng về tủ sách gia đình; nếu không có thời gian hàng ngày đều đi đi về về để đọc tiếp cuốn sách mình yêu thích, bạn cũng có thể mượn về nhà. Tương tự với nhiều loại khác như băng đĩa, đồ hóa trang… nói chung là những thứ hầu như chỉ dùng một lần thì sao lại phải đi mua mà không thuê? Cả áo cưới – thứ rất quan trọng với đời người con gái – hiện nay rất nhiều phụ nữ trẻ trung, hiện đại đã cân nhắc đến chuyện đi thuê, đi mượn. Trên diễn đàn của Webtretho cũng đã có một nhóm khá đông chị em đang bàn luận sôi nổi về kinh nghiệm thuê / mượn áo cưới đẹp.
Bảo dưỡng định kỳ để tăng thời gian sử dụng
Không chỉ là cái vòi nước hay cái quạt kêu lạch xạch như đã nói ở trên, mà với bất kỳ loại đồ đạc nào bạn cũng cần chú ý bảo dưỡng định kỳ để sử dụng được bền hơn và tiết kiệm hơn. Chẳng hạn, với xe cộ, khi được bảo dưỡng định kỳ, chiếc xe của bạn không chỉ còn sử dụng được lâu hơn mà còn tránh được những hỏng hóc lớn đòi hỏi phải tốn nhiều tiền sửa chữa, ngoài ra còn đỡ cả những khoản tiền liên quan như tiền xăng nữa đó.
Việc bảo dưỡng, chăm chút cho những đồ vật mình đang có cũng sẽ giúp bạn không phải liên tục chạy theo những sản phẩm mới nhất, bởi bạn cũng biết đó, người thực tế quan tâm đến công năng sử dụng nhiều hơn. Tất nhiên hình thức cũng quan trọng nhưng hãy cân nhắc liệu bạn có cần điều a, điều b hay c đến mức phải thay đổi sản phẩm mình đang sử dụng tốt hay không. Tuy nhiên, cùng với đó cũng có cách tiết kiệm bằng thay mới (thay chiếc tủ lạnh cũ bằng chiếc tủ lạnh mới không đông đá và tiết kiệm điện, thay chiếc máy giặt bằng loại mới tiết kiệm nước hơn…), bạn hãy linh động và tham khảo thông tin để quyết định.
Một số cách tiết kiệm khác:
Tiết kiệm với công nghệ. Có những chuyện bạn có lẽ đã biết như thay vì gọi những cuộc điện thoại đường dài đắt tiền từ điện thoại bàn thì có thể dùng những cách gần như không tốn chi phí như Skype, điện thoại internet. Hoặc khi bạn muốn có một chiếc SmartTV nhưng cũng cần tiền để chi tiêu vào những việc khác thì có thể tìm hiểu một số dụng cụ di động nhỏ gọn để biến chiếc TV thường thành SmartTV. Tuy nhiên, hãy luôn nhớ rằng bạn có thể ứng dụng công nghệ để tiết kiệm cho mình nhưng đừng quá đà, để bị phụ thuộc vào đó. Chẳng hạn, đừng vì lý do tiết kiệm triệt để thời gian mà bạn giữ liên lạc với những người thân yêu của mình chỉ qua giọng nói; hãy ra ngoài và gặp gỡ nhau, hít thở không khí trời và thắt chặt thêm tình thân.
Thu xếp trả các khoản nợ đúng hạn, đừng để sinh ra những khoản lãi, phạt nặng nề chồng chất, hoặc nếu không cũng khiến bạn phải bận tâm thêm không đáng và thiếu tỉnh táo cho những quyết định khác.
Cuối cùng là hãy tiết kiệm bằng cách giữ gọn gàng nhà cửa, bàn làm việc của mình. Việc làm này không chỉ giúp bạn thường xuyên “kiểm kê” được tài sản của mình, tình trạng của nó có bị hư hỏng hay không để sửa chữa kịp thời… mà còn giúp mọi sinh hoạt, làm việc của bạn có hiệu quả hơn – bạn đang chủ động phòng thủ bằng cách tấn công, tiết kiệm bằng cách tăng số tiền kiếm được.
Tiết kiệm tiền luôn khó hơn tiêu tiền, nhưng để có được của nả về sau và có được một cuộc sống đầy đủ thì bạn phải cố gắng thôi. Hãy cố lên bạn nhé, vì chắc chắn sự cố gắng bây giờ của bạn sẽ cho được kết quả một tương lai bảo đảm hơn!
Theo webtretho
Chắc chắn ai cũng mong muốn và thường xuyên nghĩ đến chuyện làm sao để tiết kiệm, nhưng đến khi thực hiện thì… Tất nhiên, tiết kiệm không phải chuyện dễ, nhưng cũng không phải quá phức tạp đâu. Bạn hoàn toàn có thể tiết kiệm chi phí đáng kể chỉ bằng một vài hoạt động đơn giản thường ngày.
Đầu tiên là với nhu cầu thiết yếu nhất của cuộc sống: chuyện ăn uống.
Với đa số các gia đình, khoản tiền nhiều nhất phải chi tiêu mỗi tháng là dành cho việc ăn uống, phải không nào? Không thể không ăn và uống, tất nhiên! Nhưng hãy thử xem có những cách nào để giảm bớt khoản tiền tiêu định kỳ này mà vẫn đảm bảo được dinh dưỡng và sức khỏe cho chính mình và gia đình không nhé:
Giảm ăn ngoài, ăn hàng. Tất nhiên thỉnh thoảng bạn bè hay gia đình tụ tập ăn uống bên ngoài chẳng hại gì ai mà còn khá vui, tình huống chúng tôi đang nói ở đây là nếu bạn thường ăn bên ngoài hơn là tự nấu nướng tại nhà – và như thế, chậc chậc, bạn có biết bao nhiêu tiền đã đội nón ra đi? Nếu tính chi li (nghe có vẻ keo kiệt nhỉ), bạn sẽ thấy sự chênh lệch đáng kể giữa khoản tiền phải bỏ ra cho một lượng nguyên liệu tương đương khi ăn ở nhà và ở quán. Thêm vào đó, những câu chuyện vui vẻ, cười đùa chuyện trò khi ngồi quán sẽ dễ khiến bạn kêu thêm nước hay tráng miệng, nói chung là sẽ có nhiều chi phí phát sinh…
Việc giảm ăn hàng không chỉ nên diễn ra vào buổi tối mà còn được tính đến vào các buổi sáng, và buổi trưa công sở cùng câu hỏi muôn thủa của dân văn phòng: “trưa nay ăn gì”. Không chỉ tăng thêm stress bằng việc suy nghĩ tìm ra món ăn, dân văn phòng sau đó còn tiếp tục phải đối mặt với những trở ngại khác: trời nắng / mưa, món ăn quá khô và không hợp khẩu vị, những món ăn nhanh ban đầu hấp dẫn nhưng sau dần gây ngán… Có nhiều lý do cho việc chúng ta không đem cơm đi làm như lười hay không có thời gian.
Chuyện cà phê cà pháo mỗi ngày cũng tương tự vậy. Thay vì mỗi ngày đi làm đều kêu cà phê, bạn có thể đầu tư một chiếc bình nhỏ để pha đem theo từ nhà, theo đúng khẩu vị của mình; nếu bạn chỉ thỉnh thoảng uống để chữa cháy khi buồn ngủ, có thể mua vài gói cà phê hòa tan để ở tủ bàn làm việc. Cũng không loại trừ có những khi bạn buồn ngủ chỉ do buồn chán mà thôi, và khi ấy hãy đứng dậy vận động một chút, uống thêm một cốc nước mát nữa là hiệu quả đạt được sẽ hơn cà phê nhiều đấy.
Bỏ thuốc lá! Tuy thuốc lá không phải là thức ăn hay thức uống nhưng với một số người, cũng là thứ “thiết yếu” nạp vào người. Và bỏ thuốc lá không chỉ giúp nhà bạn bớt được khoản tiền trước mắt mà còn là tiết kiệm rất nhiều tiền thuốc thang, chữa bệnh sau này!
Đi chợ theo kế hoạch
Thay vì mua thực phẩm chế biến sẵn, hãy mua đồ tươi về chế biến; nếu không có nhiều thời gian, bạn có thể đi chợ một lần cho nhiều ngày và sơ chế sẵn. Và việc mua gì cũng cần được lên kế hoạch, bạn hãy cẩn thận lên danh sách và chủ động mua sắm theo đó để tránh tiêu tiền chẳng vì nhu cầu gì. (Khoản tiền này có thể không đáng là bao nhưng có thể tích tiểu thành đại!)
Bạn đừng nghĩ việc mua sắm theo danh sách là cứng nhắc hay quá tính toán, phiền nhiễu, đau đầu… thật ra việc làm này đang giúp bạn khỏi đau đầu mới đúng: có danh sách trong tay, bạn chỉ còn việc đến đúng nơi, lựa chọn và trả tiền, đỡ được rất nhiều thời gian phải đắn đo “nên mua, không nên mua, nên mua…” Bạn cũng không bị lâm vào cảnh mua thiếu để rồi lại phải chạy đi chạy lại bổ sung. Không chỉ vậy, sự chủ động còn cho bạn thời gian thảnh thơi để lựa chọn sản phẩm kỹ càng hơn và chờ được những đợt khuyến mãi, giảm giá.
Một cách khác để tiết kiệm tiền cho bạn mà lại giúp bạn được ăn ngon hơn là mua sắm mùa nào thức nấy. Ngoài ra, nếu bạn có điều kiện thì hãy “tự cung tự cấp” trong khả năng để có những loại rau tươi ngon, coi như bạn vừa được ăn lại vừa tiết kiệm được một khoản tiền đem mua sự bảo đảm cho sức khỏe bản thân đúng không nào?
Theo webtretho
Đầu tiên là với nhu cầu thiết yếu nhất của cuộc sống: chuyện ăn uống.
Với đa số các gia đình, khoản tiền nhiều nhất phải chi tiêu mỗi tháng là dành cho việc ăn uống, phải không nào? Không thể không ăn và uống, tất nhiên! Nhưng hãy thử xem có những cách nào để giảm bớt khoản tiền tiêu định kỳ này mà vẫn đảm bảo được dinh dưỡng và sức khỏe cho chính mình và gia đình không nhé:
Giảm ăn ngoài, ăn hàng. Tất nhiên thỉnh thoảng bạn bè hay gia đình tụ tập ăn uống bên ngoài chẳng hại gì ai mà còn khá vui, tình huống chúng tôi đang nói ở đây là nếu bạn thường ăn bên ngoài hơn là tự nấu nướng tại nhà – và như thế, chậc chậc, bạn có biết bao nhiêu tiền đã đội nón ra đi? Nếu tính chi li (nghe có vẻ keo kiệt nhỉ), bạn sẽ thấy sự chênh lệch đáng kể giữa khoản tiền phải bỏ ra cho một lượng nguyên liệu tương đương khi ăn ở nhà và ở quán. Thêm vào đó, những câu chuyện vui vẻ, cười đùa chuyện trò khi ngồi quán sẽ dễ khiến bạn kêu thêm nước hay tráng miệng, nói chung là sẽ có nhiều chi phí phát sinh…
Việc giảm ăn hàng không chỉ nên diễn ra vào buổi tối mà còn được tính đến vào các buổi sáng, và buổi trưa công sở cùng câu hỏi muôn thủa của dân văn phòng: “trưa nay ăn gì”. Không chỉ tăng thêm stress bằng việc suy nghĩ tìm ra món ăn, dân văn phòng sau đó còn tiếp tục phải đối mặt với những trở ngại khác: trời nắng / mưa, món ăn quá khô và không hợp khẩu vị, những món ăn nhanh ban đầu hấp dẫn nhưng sau dần gây ngán… Có nhiều lý do cho việc chúng ta không đem cơm đi làm như lười hay không có thời gian.
Chuyện cà phê cà pháo mỗi ngày cũng tương tự vậy. Thay vì mỗi ngày đi làm đều kêu cà phê, bạn có thể đầu tư một chiếc bình nhỏ để pha đem theo từ nhà, theo đúng khẩu vị của mình; nếu bạn chỉ thỉnh thoảng uống để chữa cháy khi buồn ngủ, có thể mua vài gói cà phê hòa tan để ở tủ bàn làm việc. Cũng không loại trừ có những khi bạn buồn ngủ chỉ do buồn chán mà thôi, và khi ấy hãy đứng dậy vận động một chút, uống thêm một cốc nước mát nữa là hiệu quả đạt được sẽ hơn cà phê nhiều đấy.
Bỏ thuốc lá! Tuy thuốc lá không phải là thức ăn hay thức uống nhưng với một số người, cũng là thứ “thiết yếu” nạp vào người. Và bỏ thuốc lá không chỉ giúp nhà bạn bớt được khoản tiền trước mắt mà còn là tiết kiệm rất nhiều tiền thuốc thang, chữa bệnh sau này!
Đi chợ theo kế hoạch
Thay vì mua thực phẩm chế biến sẵn, hãy mua đồ tươi về chế biến; nếu không có nhiều thời gian, bạn có thể đi chợ một lần cho nhiều ngày và sơ chế sẵn. Và việc mua gì cũng cần được lên kế hoạch, bạn hãy cẩn thận lên danh sách và chủ động mua sắm theo đó để tránh tiêu tiền chẳng vì nhu cầu gì. (Khoản tiền này có thể không đáng là bao nhưng có thể tích tiểu thành đại!)
Bạn đừng nghĩ việc mua sắm theo danh sách là cứng nhắc hay quá tính toán, phiền nhiễu, đau đầu… thật ra việc làm này đang giúp bạn khỏi đau đầu mới đúng: có danh sách trong tay, bạn chỉ còn việc đến đúng nơi, lựa chọn và trả tiền, đỡ được rất nhiều thời gian phải đắn đo “nên mua, không nên mua, nên mua…” Bạn cũng không bị lâm vào cảnh mua thiếu để rồi lại phải chạy đi chạy lại bổ sung. Không chỉ vậy, sự chủ động còn cho bạn thời gian thảnh thơi để lựa chọn sản phẩm kỹ càng hơn và chờ được những đợt khuyến mãi, giảm giá.
Một cách khác để tiết kiệm tiền cho bạn mà lại giúp bạn được ăn ngon hơn là mua sắm mùa nào thức nấy. Ngoài ra, nếu bạn có điều kiện thì hãy “tự cung tự cấp” trong khả năng để có những loại rau tươi ngon, coi như bạn vừa được ăn lại vừa tiết kiệm được một khoản tiền đem mua sự bảo đảm cho sức khỏe bản thân đúng không nào?
Theo webtretho
Theo một nghiên cứu mới đây, các bác sĩ khoa nhi đã tìm thấy một số khác biệt đáng ngạc nhiên giữa các thiết bị như TV, máy tính, điện thoại thông minh, máy tính bảng trong mối liên hệ đến bệnh béo phì ở trẻ em.
Theo đó, TV có liên đới đến cân nặng của trẻ em nhất. Trong nhóm thiếu niên được hỏi, những bé trai dành nhiều thời gian trong ngày để theo dõi những gì đang diễn ra trên TV sẽ có cân nặng tăng hơn 7 kg so với những bé trai ít chú ý đến các chương trình truyền hình. Con số này ở các bé gái là 6,5 kg.
Nghiên cứu được thực hiện tại Bệnh viện Nhi Boston (Mỹ) này đã cho chúng ta một cái nhìn chuyên sâu về ảnh hưởng của các phương tiện truyền thông lên những thiếu niên ở độ tuổi 13-15 và cách chúng sử dụng các thiết bị này.
Trong suốt quá trình nghiên cứu thông qua điện thoại thông minh, các nhà khoa học yêu cầu những em tham gia báo cáo các hoạt động của mình tại những thời điểm ngẫu nhiên. Khi ấy các em đang làm gì: Chơi thể thao, làm bài tập, lướt web hay khi các em thực hiện nhiều hoạt động cùng lúc như vừa nhắn tin, vừa xem TV, chúng sẽ tập trung vào hoạt động nào hơn?
Các nhà nghiên cứu cũng ghi nhận về chiều cao, trọng lượng và chỉ số khối lượng cơ thể (Body Mass Index - BMI) của các em tham gia vào quá trình nghiên cứu. Họ nhận thấy rằng, những thanh thiếu niên xem TV hơn ba giờ một ngày hay dành nhiều thời gian ngồi trước màn hình TV so với các loại màn hình khác và những thanh thiếu niên dành hầu hết sự quan tâm của mình vào các chương trình truyền hình mà họ đang theo dõi là những người có chỉ số BMI cao nhất. Trong khi đó, sự chú tâm đến các trò chơi video và màn hình máy tính lại không thể hiện sự liên quan đến trọng lượng.
Tại sao lại có sự khác biệt như vậy? Theo Michael Rich, Giám đốc Trung tâm Truyền thông và sức khỏe trẻ em tại Bệnh viện Nhi Boston, nguyên nhân là do trẻ em bị "tấn công" tới tấp bởi những quảng cáo về các loại thức ăn nhẹ giàu calo, và cùng lúc đó, bàn tay của chúng quá rảnh rỗi để đưa thức ăn vào miệng.Điều đó không như khi chơi trò chơi điện tử, nhắn tin hay ngồi trước màn hình máy tính luôn khiến đôi bàn tay bận rộn.
“Nếu bạn chú ý tới màn hình TV, bạn sẽ không để ý đến các dấu hiệu của đói”, ông Rich cho biết. “Không quan trọng khoảng thời gian màn hình sáng đèn, mà chính là loại màn hình nào đang sáng đèn, nội dung trên đó là gì và con cái chúng ta làm gì trong thời gian hấp thụ những nội dung đó”.
Với rất nhiều loại phương tiện truyền thông nhắm tới trẻ em như hiện nay, ông Rich tin rằng, việc buộc các em tránh xa hoàn toàn các loại màn hình là không có giá trị. Trên thực tế, các hướng dẫn dành cho cha mẹ trong việc kiểm soát thời lượng ngồi trước màn hình TV là hoàn toàn vô ích.
Thay vào đó, một cách tiếp cận thực tế hơn có thể là một lời khuyên giúp cha mẹ định hướng con em mình sử dụng các phương tiện truyền thông thay vì cắt bỏ hoàn toàn. Hãy quan tâm đến nội dung mà trẻ em đang xem và nhận biết rõ về nguy cơ thừa cân ở trẻ em tăng lên khi xem TV quá nhiều.
Vậy điều này đồng nghĩa với việc ép trẻ em sử dụng iPad thay vì xem TV? Ông Rich không xác nhận đây là biện pháp tiếp cận thích hợp. Tuy nhiên, các em sẽ phản ứng tích cực trong việc cai màn hình TV nếu có một chiếc màn hình khác thay thế.
“Màn hình hiện nay là một phần trong môi trường sống của những đứa trẻ. Nó giống như không khí để thở và nước để uống. Vấn đề chính nằm ở sự nhận thức những gì mà trẻ em đang hấp thụ từ chiếc màn hình”, ông Rich nói.
Theo Time
Sometimes, we make parenting too complicated. We read too many blogs, over-analyze our children…and ourselves! This week, let’s stick to the basics.
Here are 25 simple phrases that may have a huge impact on your children.
1. Thank you!
2. Please…
3. I’m sorry
4. You look sad/angry/frustrated
5. That must have hurt
6. Thank you for sharing your thoughts/feelings with me
7. How can I help?
8. What do you need from me right now?
9. It sounds like you could use a hug
10. Tell me more…
11. Wow! How exciting!
12. What do you think?
13. Which would you choose?
14. Do you have any ideas?
15. How would you solve this problem?
16. Let’s take a deep breath together
17. Let’s start over
18. Let’s talk about this when we’re calm
19. I appreciate your helpfulness/cheerfulness/thoughtfulness
20. That shows responsibility/creativity/courage
21. You worked hard to earn/achieve/complete…
22. Great progress!
23. I love spending time with you!
24. You are so special!
25. Nothing you do or say will stop me from loving you
Resist the urge to lecture, correct, or engage in a power struggle. Instead, focus on using simple phrases, listening and responding with a neutral tone of voice when frustrated.
Here are 25 simple phrases that may have a huge impact on your children.
1. Thank you!
2. Please…
3. I’m sorry
4. You look sad/angry/frustrated
5. That must have hurt
6. Thank you for sharing your thoughts/feelings with me
7. How can I help?
8. What do you need from me right now?
9. It sounds like you could use a hug
10. Tell me more…
11. Wow! How exciting!
12. What do you think?
13. Which would you choose?
14. Do you have any ideas?
15. How would you solve this problem?
16. Let’s take a deep breath together
17. Let’s start over
18. Let’s talk about this when we’re calm
19. I appreciate your helpfulness/cheerfulness/thoughtfulness
20. That shows responsibility/creativity/courage
21. You worked hard to earn/achieve/complete…
22. Great progress!
23. I love spending time with you!
24. You are so special!
25. Nothing you do or say will stop me from loving you
Resist the urge to lecture, correct, or engage in a power struggle. Instead, focus on using simple phrases, listening and responding with a neutral tone of voice when frustrated.
Xu hướng hội họp theo nhóm, chia sẻ cùng nhau với những câu chuyện vô thưởng vô phạt là một trong những cách giải trí của phái nữ. Nhưng nếu bạn không biết chọn lọc những câu chuyện để tán gẫu, không biết gạn lọc thông tin và để mình cuốn theo những buổi “buôn dưa lê” thì vô tình bạn sẽ trở thành một kẻ nhiều chuyện đáng ghét.
Những lời dèm pha, đồn thổi có tác hại vô cùng lớn đối với nạn nhân cũng như với chính người “buôn” chuyện. Đặc điểm chung của “căn bệnh” nhiều chuyện xấu xí này đó là mọi người thường tụ tập tán dóc, để ý chuyện người khác và loan truyền những điều không hay sau lưng người khác. Vậy làm cách nào để bạn có thể tránh được thói nhiều chuyện vô bổ này?
Hãy suy nghĩ trước khi nói
Lời khuyên này không có gì mới mẻ, nhưng lại là kim chỉ nam cho mọi hành động của chúng ta. Hãy suy nghĩ trước khi nói và trước khi làm một điều gì! Những lời nói xấu đôi khi chỉ xuất phát từ buổi tán gẫu của bạn bè, đồng nghiệp với nhau khi nhàn rỗi. Hầu như ai cũng đều rất hứng thú khi nghe một câu chuyện buồn cười, hoặc những bí mật, những điều riêng tư của người khác. Và cuốn theo nhịp độ của buổi “tám”, bạn cũng hào hứng góp thêm nhiều tình tiết hay ho vào câu chuyện mà không kịp nghĩ về những gì có thể xảy ra sau đó. Không ai tự nhận mình là người nhiều chuyện, chỉ đến khi những lời “tam sao thất bản” kia ảnh hưởng đến nạn nhân và kể cả bạn nữa thì bạn đã “kịp” mang tai tiếng đầy mình và có hối hận thì cũng đã muộn.Nói tóm lại, hãy có ý thức về giá trị và sức ảnh hưởng của lời nói của bạn, và nghĩ thêm vài giây, đặc biệt trước khi nói về người khác!
Không tham gia hội nhóm “buôn dưa”
Ai cũng sẽ có một nhóm bạn riêng, có những câu chuyện để chia sẻ, tán gẫu. Thế nhưng việc tham gia cùng những người bạn chuyên thêu dệt và đồn thổi chuyện thiên hạ thì không những rất vô bổ mà còn khiến cho bạn dễ dàng bị gắn thêm cái “mác” nhiều chuyện, khiến mọi người lánh xa vì không muốn “mang họa” vào người. Việc ngồi lê đôi mách sẽ hạ thấp giá trị của chính bản thân người nói trước khi gây ảnh hưởng xấu đến “nhân vật chính” trong câu chuyện đấy!Nếu bạn vô tình là người tiếp nhận thông tin, bạn hoàn toàn có thể khéo léo chuyển sang chủ đề khác, im lặng hoặc tỏ thái độ dứt khoát không tham gia vào câu chuyện, hoặc vì lí do nào đó bạn buộc phải nghe thì cũng nên tránh việc góp ý, thêm bớt vào. Quan trọng nhất là sau khi nghe, bạn cần phải để mọi thứ kết thúc tại đó và không tiếp tục loan truyền chúng. Bạn hãy nhớ rằng, nếu đã “buôn chuyện” không hay của người khác với bạn thì họ cũng có thể nói về bạn với những người khác y như vậy.
Thay đổi thái độ của bản thân
Nhiều chuyện, tò mò là một trong những đặc tính nổi bật của thói ngồi lê đôi mách. Nếu bạn đang như thế thì cần phải điều chỉnh lại bản thân bằng cách:
• Không nên để ý, dèm pha chuyện của người khác;
• Đừng nên có tính ganh tị và so sánh;
• Không kể lại, thêm bớt, suy diễn những sự việc mà bạn chỉ được nghe một chiều, không có gì xác thực;
• Hãy nghĩ xem, liệu bạn có thấy thoải mái và vui vẻ khi có kẻ luôn soi mói, tọc mạch chuyện riêng của bạn?
• Nếu có những vấn đề không rõ ràng liên quan đến người khác khiến bạn khó chịu hay bận tâm, hãy tâm sự với người thân trong gia đình hoặc bạn thân – người mà bạn hoàn toàn tin tưởng, hoặc trao đổi trực tiếp với chính “đối phương” để tìm ra cách giải quyết.
Nếu bạn là “nạn nhân”?
Nếu chẳng may trở thành tâm điểm cho những cuộc tán gẫu của hội “buôn dưa”, bạn cần phải tạo cho bản thân sự tỉnh táo và phớt lờ những lời nói ấy vì “cây ngay không sợ chết đứng”. Quả thật, chẳng thoải mái gì khi có lời ra tiếng vào sau lưng mình, nhưng bạn hãy sống và làm việc tốt hơn nữa để những kẻ dèm pha kia thấy rằng lời nói của họ chẳng có giá trị gì, thậm chí còn là động lực để bạn chứng minh điều ngược lại. Nếu cần thiết, bạn nên gặp trực tiếp những kẻ nhiều chuyện kia và nói rõ quan điểm của bạn về những gì họ đang nói sau lưng bạn – “Biết cách tôn trọng cuộc sống riêng của người khác thì cuộc sống của bạn mới đáng nhận được sự tôn trọng tương tự!”
Những cuộc tán gẫu sẽ giúp cuộc sống của bạn và mọi người xung quanh thêm thoải mái và giảm bớt căng thẳng, nhưng đừng mang chuyện của người khác ra để làm trò tiêu khiển, làm niềm vui cho cuộc trò chuyện của mình, bạn nhé!
Theo webtretho
Những lời dèm pha, đồn thổi có tác hại vô cùng lớn đối với nạn nhân cũng như với chính người “buôn” chuyện. Đặc điểm chung của “căn bệnh” nhiều chuyện xấu xí này đó là mọi người thường tụ tập tán dóc, để ý chuyện người khác và loan truyền những điều không hay sau lưng người khác. Vậy làm cách nào để bạn có thể tránh được thói nhiều chuyện vô bổ này?
Hãy suy nghĩ trước khi nói
Lời khuyên này không có gì mới mẻ, nhưng lại là kim chỉ nam cho mọi hành động của chúng ta. Hãy suy nghĩ trước khi nói và trước khi làm một điều gì! Những lời nói xấu đôi khi chỉ xuất phát từ buổi tán gẫu của bạn bè, đồng nghiệp với nhau khi nhàn rỗi. Hầu như ai cũng đều rất hứng thú khi nghe một câu chuyện buồn cười, hoặc những bí mật, những điều riêng tư của người khác. Và cuốn theo nhịp độ của buổi “tám”, bạn cũng hào hứng góp thêm nhiều tình tiết hay ho vào câu chuyện mà không kịp nghĩ về những gì có thể xảy ra sau đó. Không ai tự nhận mình là người nhiều chuyện, chỉ đến khi những lời “tam sao thất bản” kia ảnh hưởng đến nạn nhân và kể cả bạn nữa thì bạn đã “kịp” mang tai tiếng đầy mình và có hối hận thì cũng đã muộn.Nói tóm lại, hãy có ý thức về giá trị và sức ảnh hưởng của lời nói của bạn, và nghĩ thêm vài giây, đặc biệt trước khi nói về người khác!
Không tham gia hội nhóm “buôn dưa”
Ai cũng sẽ có một nhóm bạn riêng, có những câu chuyện để chia sẻ, tán gẫu. Thế nhưng việc tham gia cùng những người bạn chuyên thêu dệt và đồn thổi chuyện thiên hạ thì không những rất vô bổ mà còn khiến cho bạn dễ dàng bị gắn thêm cái “mác” nhiều chuyện, khiến mọi người lánh xa vì không muốn “mang họa” vào người. Việc ngồi lê đôi mách sẽ hạ thấp giá trị của chính bản thân người nói trước khi gây ảnh hưởng xấu đến “nhân vật chính” trong câu chuyện đấy!Nếu bạn vô tình là người tiếp nhận thông tin, bạn hoàn toàn có thể khéo léo chuyển sang chủ đề khác, im lặng hoặc tỏ thái độ dứt khoát không tham gia vào câu chuyện, hoặc vì lí do nào đó bạn buộc phải nghe thì cũng nên tránh việc góp ý, thêm bớt vào. Quan trọng nhất là sau khi nghe, bạn cần phải để mọi thứ kết thúc tại đó và không tiếp tục loan truyền chúng. Bạn hãy nhớ rằng, nếu đã “buôn chuyện” không hay của người khác với bạn thì họ cũng có thể nói về bạn với những người khác y như vậy.
Thay đổi thái độ của bản thân
Nhiều chuyện, tò mò là một trong những đặc tính nổi bật của thói ngồi lê đôi mách. Nếu bạn đang như thế thì cần phải điều chỉnh lại bản thân bằng cách:
• Không nên để ý, dèm pha chuyện của người khác;
• Đừng nên có tính ganh tị và so sánh;
• Không kể lại, thêm bớt, suy diễn những sự việc mà bạn chỉ được nghe một chiều, không có gì xác thực;
• Hãy nghĩ xem, liệu bạn có thấy thoải mái và vui vẻ khi có kẻ luôn soi mói, tọc mạch chuyện riêng của bạn?
• Nếu có những vấn đề không rõ ràng liên quan đến người khác khiến bạn khó chịu hay bận tâm, hãy tâm sự với người thân trong gia đình hoặc bạn thân – người mà bạn hoàn toàn tin tưởng, hoặc trao đổi trực tiếp với chính “đối phương” để tìm ra cách giải quyết.
Nếu bạn là “nạn nhân”?
Nếu chẳng may trở thành tâm điểm cho những cuộc tán gẫu của hội “buôn dưa”, bạn cần phải tạo cho bản thân sự tỉnh táo và phớt lờ những lời nói ấy vì “cây ngay không sợ chết đứng”. Quả thật, chẳng thoải mái gì khi có lời ra tiếng vào sau lưng mình, nhưng bạn hãy sống và làm việc tốt hơn nữa để những kẻ dèm pha kia thấy rằng lời nói của họ chẳng có giá trị gì, thậm chí còn là động lực để bạn chứng minh điều ngược lại. Nếu cần thiết, bạn nên gặp trực tiếp những kẻ nhiều chuyện kia và nói rõ quan điểm của bạn về những gì họ đang nói sau lưng bạn – “Biết cách tôn trọng cuộc sống riêng của người khác thì cuộc sống của bạn mới đáng nhận được sự tôn trọng tương tự!”
Những cuộc tán gẫu sẽ giúp cuộc sống của bạn và mọi người xung quanh thêm thoải mái và giảm bớt căng thẳng, nhưng đừng mang chuyện của người khác ra để làm trò tiêu khiển, làm niềm vui cho cuộc trò chuyện của mình, bạn nhé!
Theo webtretho
Âm nhạc cũng là một loại trí thông minh. Hãy giúp trẻ tiếp cận kho tàng âm nhạc của thế giới ngay từ khi còn nhỏ để bé biến nó thành cái phục vụ cho sự phát triển của mình.
Âm nhạc rất quan trọng đối với sự phát triển cả về thể chất lẫn tinh thần của bất cứ ai. Hơn thế nữa âm nhạc còn là món ăn tinh thần, giải tỏa mọi lo âu căng thẳng của trẻ. Quan trọng nhất là âm nhạc giúp trẻ học ngôn ngữ một cách tốt nhất ngay từ khi còn ở trong bụng mẹ.
Bé nào cũng thích được nghe hát cho dù bố mẹ không phải là ca sĩ. Điều quan trọng là cảm xúc và tình cảm yêu thương của bố mẹ được truyền vào trong mỗi câu hát. Bạn và con có thể tự sáng tác ra các bài hát cho các hoạt động bé làm hằng ngày. Chẳng quan trọng là phải tuân theo những yêu cầu gì mà chỉ cần đó là một quy ước giữa bạn và trẻ.
Vậy làm thế nào để đưa âm nhạc vào cuộc sống hằng ngày một cách đơn giản và đúng phương pháp để hỗ trợ trẻ tốt nhất?
1. Hãy bắt đầu ngày mới bằng một bài hát: Dậy đi thôi mau dậy bạn ơi chim hót vang khi thấy ông mặt trời... Bài hát trước khi chải răng. Chải răng trắng nào. Chải răng trắng nào. Cùng chải răng. Cùng chải răng. Cùng chải răng thật trắng nào. Cùng chải răng thật trắng nào. Cùng chải răng. Hát theo nhạc bài Kìa con bướm vàng. Bài hát chúc bé ngủ ngon.
2. Hát về bất cứ cái gì, con gì, quả gì... mà bé nhìn thấy trong sách, trên đường phố hay trong phim để bé liên kết được kiến thức đã học với thực tế. Ví dụ ăn cơm trứng thì hát bài có quả trứng. Nhìn thấy bạn mèo thì hát bài con mèo. Đi vườn thú thấy con voi thì hát Chú voi con...
3. Bật nhạc không lời trong các bữa ăn. Nhưng nhớ là nhạc chứ không phải đĩa hình vì bé sẽ xem thay vì tập trung vào ăn.
4. Bật nhạc sôi nổi, tiết tấu nhanh và nhảy cùng bé.
5. Hát ru hay bật những bài hát ru cho trẻ trước khi ngủ.
6. Bật cho trẻ nghe độc tấu các loại nhạc cụ để trẻ phân biệt được các loại nhạc cụ và âm thanh của chúng.
7. Trao đổi với cô giáo ở trường để biết bé học những bài hát gì, trường hay bật đĩa gì để mua và cũng bật ở nhà cho bé nghe. Hát cùng bé những bài hát bé học ở trường để bé nhớ.
8. Khi bé được 5 tuổi hãy cho bé thử học nhạc nếu bé thích. Học nhạc, tập chơi nhạc hằng ngày giúp bé tăng khả năng tập trung, tư duy, phối hợp vận động, rèn tính kiên nhẫn và biểu diễn nhạc giúp bé trở nên tự tin hơn.
9. Giúp bé ôn các bài hát và học thêm một bài hát mới mỗi ngày qua youtube. Bé có thể nghe các bài hát bằng các ngôn ngữ khác nhau chứ không phải chỉ tiếng Việt. Điều này giúp bé rèn thính giác nghe được các âm khác nhau trong các ngôn ngữ khác nhau, rèn bộ máy phát âm để phát âm được các âm khác nhau giúp bé học bất cứ một ngôn ngữ nào sau này một cách đơn giản. Tuy nhiên bạn không nên hát cho trẻ những bài hát đó.
10. Làm các nhạc cụ đơn giản như xúc xắc, trống ống bơ, đàn bằng dây chun, đàn nước... cùng bé và để bé tự khám phá và sáng tác nhạc của mình.
Âm nhạc là một trong những ngôn ngữ không biên giới. Và không phải chỉ có ích với trẻ mà âm nhạc làm cho cuộc sống của tất cả mọi người trở nên thú vị hơn. Hãy cùng bé trân trọng món quà quý giá đó.
Theo VNE
Âm nhạc rất quan trọng đối với sự phát triển cả về thể chất lẫn tinh thần của bất cứ ai. Hơn thế nữa âm nhạc còn là món ăn tinh thần, giải tỏa mọi lo âu căng thẳng của trẻ. Quan trọng nhất là âm nhạc giúp trẻ học ngôn ngữ một cách tốt nhất ngay từ khi còn ở trong bụng mẹ.
Bé nào cũng thích được nghe hát cho dù bố mẹ không phải là ca sĩ. Điều quan trọng là cảm xúc và tình cảm yêu thương của bố mẹ được truyền vào trong mỗi câu hát. Bạn và con có thể tự sáng tác ra các bài hát cho các hoạt động bé làm hằng ngày. Chẳng quan trọng là phải tuân theo những yêu cầu gì mà chỉ cần đó là một quy ước giữa bạn và trẻ.
Vậy làm thế nào để đưa âm nhạc vào cuộc sống hằng ngày một cách đơn giản và đúng phương pháp để hỗ trợ trẻ tốt nhất?
1. Hãy bắt đầu ngày mới bằng một bài hát: Dậy đi thôi mau dậy bạn ơi chim hót vang khi thấy ông mặt trời... Bài hát trước khi chải răng. Chải răng trắng nào. Chải răng trắng nào. Cùng chải răng. Cùng chải răng. Cùng chải răng thật trắng nào. Cùng chải răng thật trắng nào. Cùng chải răng. Hát theo nhạc bài Kìa con bướm vàng. Bài hát chúc bé ngủ ngon.
2. Hát về bất cứ cái gì, con gì, quả gì... mà bé nhìn thấy trong sách, trên đường phố hay trong phim để bé liên kết được kiến thức đã học với thực tế. Ví dụ ăn cơm trứng thì hát bài có quả trứng. Nhìn thấy bạn mèo thì hát bài con mèo. Đi vườn thú thấy con voi thì hát Chú voi con...
3. Bật nhạc không lời trong các bữa ăn. Nhưng nhớ là nhạc chứ không phải đĩa hình vì bé sẽ xem thay vì tập trung vào ăn.
4. Bật nhạc sôi nổi, tiết tấu nhanh và nhảy cùng bé.
5. Hát ru hay bật những bài hát ru cho trẻ trước khi ngủ.
6. Bật cho trẻ nghe độc tấu các loại nhạc cụ để trẻ phân biệt được các loại nhạc cụ và âm thanh của chúng.
7. Trao đổi với cô giáo ở trường để biết bé học những bài hát gì, trường hay bật đĩa gì để mua và cũng bật ở nhà cho bé nghe. Hát cùng bé những bài hát bé học ở trường để bé nhớ.
8. Khi bé được 5 tuổi hãy cho bé thử học nhạc nếu bé thích. Học nhạc, tập chơi nhạc hằng ngày giúp bé tăng khả năng tập trung, tư duy, phối hợp vận động, rèn tính kiên nhẫn và biểu diễn nhạc giúp bé trở nên tự tin hơn.
9. Giúp bé ôn các bài hát và học thêm một bài hát mới mỗi ngày qua youtube. Bé có thể nghe các bài hát bằng các ngôn ngữ khác nhau chứ không phải chỉ tiếng Việt. Điều này giúp bé rèn thính giác nghe được các âm khác nhau trong các ngôn ngữ khác nhau, rèn bộ máy phát âm để phát âm được các âm khác nhau giúp bé học bất cứ một ngôn ngữ nào sau này một cách đơn giản. Tuy nhiên bạn không nên hát cho trẻ những bài hát đó.
10. Làm các nhạc cụ đơn giản như xúc xắc, trống ống bơ, đàn bằng dây chun, đàn nước... cùng bé và để bé tự khám phá và sáng tác nhạc của mình.
Âm nhạc là một trong những ngôn ngữ không biên giới. Và không phải chỉ có ích với trẻ mà âm nhạc làm cho cuộc sống của tất cả mọi người trở nên thú vị hơn. Hãy cùng bé trân trọng món quà quý giá đó.
Theo VNE
Không sử dụng nhiệt kế thủy ngân để đảm bảo an toàn. Không nên sử dụng loại nhiệt kế điện tử dán trán vì không chính xác. Tuyệt đối không nên dùng aspirin để hạ sốt.
Sốt thường chiếm khoảng 1/3 nguyên nhân khiến bố mẹ phải đưa trẻ đi khám. Đây là triệu chứng lành tính, với 90% nguyên nhân là do siêu vi và khoảng dưới 1% là nhiễm trùng nặng.
Trên thực tế, sốt là phản ứng tự vệ của cơ thể giúp tăng miễn dịch (đề kháng) chống lại tác nhân gây bệnh, là triệu chứng giúp theo dõi diễn tiến bệnh để có những xử trí thích hợp. Tuy nhiên sốt cũng gây ra nhiều bất lợi như gây khó chịu, biếng ăn ở trẻ. Khi sốt kéo dài trẻ thường mất nước, tăng nhịp tim, nhịp thở. Nhiều trường hợp, sốt cao còn dẫn tới co giật. Khoảng 2-5% trẻ số trẻ sốt có biểu hiện co giật, thường gặp ở trẻ 6 tháng đến 5 tuổi.
Cần đo nhiệt độ để xác định mức độ sốt của trẻ. Dụng cụ có thể sử dụng là nhiệt kế thủy ngân và nhiệt kế điện tử để đo nách, đo tai, đo trán/thái dương. Tuy nhiên, hiện nay không nên sử dụng nhiệt kế thuỷ ngân vì không an toàn. Thủy ngân rất độc, nếu nhiệt kế bị vỡ sẽ gây nhiều nguy hiểm đến sức khỏe, đặc biệt là trong trường hợp trẻ nuốt phải. Ngoài ra, cũng không nên sử dụng loại nhiệt kế điện tử dán trán vì không chính xác. Nhiệt kế điện tử đo tai cũng thường không chính xác cho trẻ dưới 3 tháng tuổi.
Cách lấy nhiệt độ
Có thể lấy nhiệt độ trẻ tại nách (đa số), miệng, hậu môn, tai, trán/ thái dương (điện tử dùng tia hồng ngoại)
Với trẻ sơ sinh, nên sử dụng nhiệt kế điện tử để kẹp vào nách. Với trẻ 3 tháng - 5 tuổi, có thể lấy nhiệt độ tại nách hoặc tai. Trẻ lớn hơn thì có thể lấy ở nách là chủ yếu.
Thông thường, nếu trẻ có nhiệt độ hậu môn là 36,5 - 37,5 độ C là bình thường. Nếu nhiệt độ hậu môn trên 38 độ C tức là trẻ đã sốt. Trong đó, nhiệt độ hậu môn bằng nhiệt độ nách + 0,5 và bằng nhiệt độ tai + 0,3.
Có thể điều trị ngoại trú (không cần đi cấp cứu trong đêm khuya) trong các trường hợp trẻ có các biểu hiện:
- Chơi, tỉnh táo, khóc to (không kéo dài)
- Hồng hào
- Không khó thở
- Tay chân ấm
- Không có dấu hiệu mất nước
Nhanh chóng đưa trẻ đến bệnh viện nếu sốt kèm với các triệu chứng:
- Khó thở (thở nhanh, thở lõm ngực, thở rít)
- Tay chân lạnh
- Li bì, không linh hoạt
- Co giật
- Trẻ bị mất nước (mắt trũng, uống nước háo hức, tiểu ít)
- Sốt trên 7 ngày dù sốt nhẹ
- Sốt cùng lúc có ban đỏ
- Sốt nguy cơ nặng: từ 38 độ C trở lên với trẻ dưới 3 tháng, từ 39 độ C trở lên với trẻ từ 3 đến 24 tháng.
Cũng cần đưa trẻ đến bệnh viện nếu trẻ dưới 24 tháng sốt trên 2 ngày, trẻ trên 2 tuổi sốt trên 3 ngày.
Để hạ sốt, có thể dùng thuốc hạ nhiệt, tiến hành lau mát bằng nước ấm cho trẻ. Cần lưu ý, miếng dán hạ sốt thường chỉ dán ở trán có thể không hiệu quả.
Xử trí bằng thuốc hạ sốt trong các trường hợp khi trẻ sốt trên 39 độ C, sốt kèm co giật, sốt từ 38,5 độ C trở lên kèm theo khó chịu, khóc, biếng ăn, khó ngủ, sốt từ 38 độ C trở lên có tiền căn bệnh lý tim/ phổi, tiền căn co giật...
Khi sử dụng thuốc hạ sốt cần lưu ý, có thể dùng paracetamol/ acetaminophen: 10-15 mg/ kg cân nặng, uống khi cần mỗi 4-6g. Tuyệt đối không nên dùng aspirin.
Tiến hành lau mát khi sốt kèm co giật, sốt trên 40 độ C, không đáp ứng với thuốc hạ nhiệt. Phương pháp này không dùng thường quy vì trẻ dễ run, dễ khiến trẻ khó chịu, mất nhiệt. Khi lau, cần dùng nước ấm (29-32 độ C), nước thường 27 độ C, không dùng nước đá vì chỉ càng khiến làm tăng thân nhiệt của trẻ. Ngoài ra cần chú ý không được pha rượu (gây ngộ độc) hay thoa chanh (gây tổn thương da) khi lau mát cho trẻ.
Lưu ý khi chăm sóc trẻ sốt
- Cần chú ý chế độ dinh dưỡng hợp lý, ăn bình thường theo nhu cầu của trẻ, nên chia nhỏ nhiều cữ hơn.
- Uống thêm nước (không dùng nước ngọt)
- Tái khám ngay nếu hơn 2 ngày không hạ sốt, hoặc có dấu hiệu nặng (dấu hiệu cần đi bệnh viện)
Thạc sĩ, bác sĩ Tống Thanh Sơn
Bệnh viện Nhi Đồng 2
Sốt thường chiếm khoảng 1/3 nguyên nhân khiến bố mẹ phải đưa trẻ đi khám. Đây là triệu chứng lành tính, với 90% nguyên nhân là do siêu vi và khoảng dưới 1% là nhiễm trùng nặng.
Trên thực tế, sốt là phản ứng tự vệ của cơ thể giúp tăng miễn dịch (đề kháng) chống lại tác nhân gây bệnh, là triệu chứng giúp theo dõi diễn tiến bệnh để có những xử trí thích hợp. Tuy nhiên sốt cũng gây ra nhiều bất lợi như gây khó chịu, biếng ăn ở trẻ. Khi sốt kéo dài trẻ thường mất nước, tăng nhịp tim, nhịp thở. Nhiều trường hợp, sốt cao còn dẫn tới co giật. Khoảng 2-5% trẻ số trẻ sốt có biểu hiện co giật, thường gặp ở trẻ 6 tháng đến 5 tuổi.
Cần đo nhiệt độ để xác định mức độ sốt của trẻ. Dụng cụ có thể sử dụng là nhiệt kế thủy ngân và nhiệt kế điện tử để đo nách, đo tai, đo trán/thái dương. Tuy nhiên, hiện nay không nên sử dụng nhiệt kế thuỷ ngân vì không an toàn. Thủy ngân rất độc, nếu nhiệt kế bị vỡ sẽ gây nhiều nguy hiểm đến sức khỏe, đặc biệt là trong trường hợp trẻ nuốt phải. Ngoài ra, cũng không nên sử dụng loại nhiệt kế điện tử dán trán vì không chính xác. Nhiệt kế điện tử đo tai cũng thường không chính xác cho trẻ dưới 3 tháng tuổi.
Cách lấy nhiệt độ
Có thể lấy nhiệt độ trẻ tại nách (đa số), miệng, hậu môn, tai, trán/ thái dương (điện tử dùng tia hồng ngoại)
Với trẻ sơ sinh, nên sử dụng nhiệt kế điện tử để kẹp vào nách. Với trẻ 3 tháng - 5 tuổi, có thể lấy nhiệt độ tại nách hoặc tai. Trẻ lớn hơn thì có thể lấy ở nách là chủ yếu.
Thông thường, nếu trẻ có nhiệt độ hậu môn là 36,5 - 37,5 độ C là bình thường. Nếu nhiệt độ hậu môn trên 38 độ C tức là trẻ đã sốt. Trong đó, nhiệt độ hậu môn bằng nhiệt độ nách + 0,5 và bằng nhiệt độ tai + 0,3.
Có thể điều trị ngoại trú (không cần đi cấp cứu trong đêm khuya) trong các trường hợp trẻ có các biểu hiện:
- Chơi, tỉnh táo, khóc to (không kéo dài)
- Hồng hào
- Không khó thở
- Tay chân ấm
- Không có dấu hiệu mất nước
Nhanh chóng đưa trẻ đến bệnh viện nếu sốt kèm với các triệu chứng:
- Khó thở (thở nhanh, thở lõm ngực, thở rít)
- Tay chân lạnh
- Li bì, không linh hoạt
- Co giật
- Trẻ bị mất nước (mắt trũng, uống nước háo hức, tiểu ít)
- Sốt trên 7 ngày dù sốt nhẹ
- Sốt cùng lúc có ban đỏ
- Sốt nguy cơ nặng: từ 38 độ C trở lên với trẻ dưới 3 tháng, từ 39 độ C trở lên với trẻ từ 3 đến 24 tháng.
Cũng cần đưa trẻ đến bệnh viện nếu trẻ dưới 24 tháng sốt trên 2 ngày, trẻ trên 2 tuổi sốt trên 3 ngày.
Để hạ sốt, có thể dùng thuốc hạ nhiệt, tiến hành lau mát bằng nước ấm cho trẻ. Cần lưu ý, miếng dán hạ sốt thường chỉ dán ở trán có thể không hiệu quả.
Xử trí bằng thuốc hạ sốt trong các trường hợp khi trẻ sốt trên 39 độ C, sốt kèm co giật, sốt từ 38,5 độ C trở lên kèm theo khó chịu, khóc, biếng ăn, khó ngủ, sốt từ 38 độ C trở lên có tiền căn bệnh lý tim/ phổi, tiền căn co giật...
Khi sử dụng thuốc hạ sốt cần lưu ý, có thể dùng paracetamol/ acetaminophen: 10-15 mg/ kg cân nặng, uống khi cần mỗi 4-6g. Tuyệt đối không nên dùng aspirin.
Tiến hành lau mát khi sốt kèm co giật, sốt trên 40 độ C, không đáp ứng với thuốc hạ nhiệt. Phương pháp này không dùng thường quy vì trẻ dễ run, dễ khiến trẻ khó chịu, mất nhiệt. Khi lau, cần dùng nước ấm (29-32 độ C), nước thường 27 độ C, không dùng nước đá vì chỉ càng khiến làm tăng thân nhiệt của trẻ. Ngoài ra cần chú ý không được pha rượu (gây ngộ độc) hay thoa chanh (gây tổn thương da) khi lau mát cho trẻ.
Lưu ý khi chăm sóc trẻ sốt
- Cần chú ý chế độ dinh dưỡng hợp lý, ăn bình thường theo nhu cầu của trẻ, nên chia nhỏ nhiều cữ hơn.
- Uống thêm nước (không dùng nước ngọt)
- Tái khám ngay nếu hơn 2 ngày không hạ sốt, hoặc có dấu hiệu nặng (dấu hiệu cần đi bệnh viện)
Thạc sĩ, bác sĩ Tống Thanh Sơn
Bệnh viện Nhi Đồng 2
Mâu thuẫn xung quanh chuyện tiền bạc hay con cái, những khoảng lặng trong đời sống chăn gói… là những khó khăn mà hầu như cặp vợ chồng nào cũng phải đối mặt. Nếu bạn vượt qua được những thời điểm đó thì mọi thứ lại trở thành đơn giản.
1. Tranh cãi vì những điều vụn vặt
Nhà tâm lý học Harriet Lerner, tác giả của cuốn sách Cẩm nang hôn nhân: Cẩm nang cho các cặp vợ chồng và các cặp đôi sắp kết hôn (Marriage Rules: A Manual for the Married and the Coupled Up) cho rằng, khi căng thẳng lên cao đến một mức độ nào đó thì ngay cả đôi hoàn hảo nhất cũng trở thành một cặp nhiều vấn đề nhất. Những điều rất bình thường cũng tạo thành một cuộc chiến dai dẳng, ví dụ như chuyện con dao nào thì nên dùng để thái cà chua.
Để ngăn chặn các căng thẳng tiếp diễn, các bạn hãy hít một hơi thật sâu trước khi hét lên và nên kiềm chế lại để nghĩ rằng con dao kia cũng không phải là một vấn đề to tát. Nếu như bạn đã trót châm ngòi cho cuộc chiến nổ ra thì hãy xin lỗi và giải thích những điều đang làm bạn khó chịu trước khi chúng trở nên nghiêm trọng hơn.
2. Mâu thuẫn tài chính
Không thể phủ nhận tiền bạc luôn là vấn đề nhạy cảm của các mối quan hệ. Tình hình sẽ rất tồi tệ khi kinh tế khó khăn. Cả trong khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc sống hôn nhân thì hầu hết các cặp vợ chồng cũng đều có lúc phải đối diện với những mâu thuẫn về tiền bạc. Việc giải quyết các chi tiêu trong sinh hoạt hàng ngày, kế hoạch cho chuyện nhà cửa, xe cộ… luôn khiến mối quan hệ vợ chồng căng thẳng. Để vượt qua được điều này, hai bạn cần ngồi lại với nhau, thảo luận kế hoạch tài chính trước mắt và tương lai, chi tiêu thế nào, tiết kiệm ra sao...
3. Thực sự trở thành một phần trong đại gia đình
Sau khi hai bạn gặp các bậc phụ huynh, rồi phụ huynh gặp mặt nhau, đám cưới diễn ra suôn sẻ trong niềm vui của hai gia đình. Bạn tưởng mình đã hoàn thành mọi việc, nhưng không… Những mối quan hệ với bố mẹ chồng, bố mẹ vợ, chuyện gặp mặt gia đình... sẽ có rất nhiều những rắc rối mà bạn không lường trước được. Bạn cũng đừng kỳ vọng có khoảng thời gian một mình bên mẹ (bà, hay một người thân nào đó của bạn) như trước. Giải pháp là hãy đơn giản hóa mọi việc và thỏa thuận với nhau về việc sẽ có lịch thăm nom hai bên bố mẹ thế nào và đối xử ra sao cho phải phép với các bố mẹ.
4. Những ngày đầu làm cha mẹ
Hạnh phúc bao nhiêu khi đón đứa con đầu lòng thì cuộc sống của vợ chồng bạn cũng khó khăn bấy nhiêu. Ví dụ như khi các bạn đang tranh cãi xem ai sẽ bế con thì vợ bạn òa lên khóc và đòi tìm người trông trẻ. Chưa kể, con quấy khóc dẫn tới mất ngủ cũng khiến nhiều người cảm thấy cuộc sống vô cùng ngột ngạt. Tốt nhất, hai vợ chồng hãy cùng nhau chia lịch để chăm con, khi chồng rảnh thì có thể chơi cùng con, thay tã bỉm, còn khi chồng đi làm thì vợ sẽ đảm nhận. Nếu cảm thấy vẫn khó khăn, bạn có thể thuê giúp việc đỡ đần hoặc cậy nhờ tới ông bà nội ngoại.
5. Khi con cái bắt đầu lớn
Ccon bạn đủ lớn để nói chuyện và tự mặc quần áo, bạn bắt đầu có thể vừa chăm sóc con vừa có thời gian cho bản thân. Điều đó sẽ giúp mối quan hệ của vợ chồng bạn trở lại bình thường như ngày xưa? Không nhanh như vậy đâu! Thậm chí việc đưa ra các quyết định cho con cái có thể phát sinh mâu thuẫn nhiều hơn bạn tưởng. Đơn giản như vợ muốn dạy con trong hòa bình nhưng chồng thích cho bé ăn đòn khi bé bướng bỉnh, vợ ép con ăn còn chồng thấy thế là đủ… Tất cả những điều nhỏ nhặt xung quanh bé đều có thể khiến chiến tranh nổ ra giữa cha mẹ.
Giải pháp là vợ chồng bạn nên tìm ra những nguyên tắc chung trong việc dạy con và cả hai cần phải tôn trọng nguyên tắc đó.
6. Bỏ bê đời sống chăn gối
Dù bạn đang phải giải quyết những vấn đề căng thẳng trong công việc, hay có vấn đề về sức khỏe hay tự dưng mất cảm xúc..., hầu hết các cặp vợ chồng lâu năm đều thừa nhận đời sống tình dục của họ lên xuống thất thường. Quan trọng là bạn biết tìm hiểu và giải quyết từ gốc rễ của vấn đề.
7. Khi phải đối mặt với một quyết định lớn
Có nên chuyển đổi công việc, có nên sinh thêm con, có nên sửa nhà… tất cả những điều này có thể trở nên rắc rối khi phải đi đến quyết định. Có rất nhiều việc gây ra những bất đồng. Đối với quyết định lớn, hãy cố gắng “đóng cửa bảo nhau”, thỏa hiệp một cách bình tĩnh và riêng tư, đừng mang ra chỗ đông người.
8. Cảm xúc bị mài mòn
Cũng giống như việc phát ngấy khi suốt ngày chỉ ăn một món, dù đó là món bạn vô cùng yêu thích, bạn cũng có thể trải qua giai đoạn như vậy với người bạn đời. Năm tháng qua đi, con cái, công việc và những mối quan hệ khác lấy đi thời gian của bạn nhiều hơn. Thời gian dành cho bạn đời trở nên quá ít ỏi. Bởi vậy, hãy tranh thủ mọi lúc để cùng được tận hưởng cuộc sống cùng người bạn đời của mình. Khi nhận thấy mình có dấu hiệu xa cách người bạn đời, hãy nỗ lực gắn bó và nạp lại năng lượng cho chính bản thân mình. Đôi khi việc hai bạn nắm tay ngồi sát bên nhau trên một chiếc ghế dài còn có ý nghĩa hơn cứ phải ở trong một phòng.
9. Một thảm kịch không thể lường trước
Các bạn có thể dễ dàng giải quyết những căng thẳng hàng ngày, nhưng có lúc người ta bị gục ngã bởi những điều không thể đoán trước được như ngoại tình, mất việc, ốm đau. Cụ thể là có thể mẹ của bạn đột ngột qua đời, hay chồng của bạn bị chẩn đoán mắc bệnh tiểu đường. Buồn thay, không có giải pháp dễ dàng nào khi những điều như vậy xảy ra và chúng có thể tiếp tục làm rối loạn cuộc sống của bạn trong một khoảng thời gian nhất định. Nó khiến trái tim bạn tan vỡ, khiến bạn thấy rối trí. Giải pháp tốt nhất cho những giai đoạn này là hai bạn hãy hợp tác tích cực với nhau.
Harriet Lerner khuyên, chấp nhận những giai đoạn khó khăn là điều bình thường, thậm chí cả với những cặp vợ chồng hợp nhau nhất. Đó là lý do tại sao cần có tầm nhìn xa và luôn vững vàng trong hôn nhân, để khi bão tố ập tới thì mối quan hệ của các bạn vẫn tốt đẹp.
10. Trở nên già đi
Bạn chưa sẵn sàng cho tuổi già nhưng những ngày tháng tuổi trẻ đang ngày càng xa. Cứ luyến tiếc cho thời gian yêu đương tán tỉnh ngọt ngào có thể làm cho bạn cảm thấy trì trệ bởi sự già nua. Một chút khủng hoảng ở tuổi trung niên là điều bình thường, nhưng đừng để nó gây ra những rắc rối cho mối quan hệ vợ chồng. Bạn có thể khám phá niềm đam mê của mình, loại bỏ những tiêu cực trong đầu và hâm nóng lại tình cảm vợ chồng.
Nguồn: VNE
1. Tranh cãi vì những điều vụn vặt
Nhà tâm lý học Harriet Lerner, tác giả của cuốn sách Cẩm nang hôn nhân: Cẩm nang cho các cặp vợ chồng và các cặp đôi sắp kết hôn (Marriage Rules: A Manual for the Married and the Coupled Up) cho rằng, khi căng thẳng lên cao đến một mức độ nào đó thì ngay cả đôi hoàn hảo nhất cũng trở thành một cặp nhiều vấn đề nhất. Những điều rất bình thường cũng tạo thành một cuộc chiến dai dẳng, ví dụ như chuyện con dao nào thì nên dùng để thái cà chua.
Để ngăn chặn các căng thẳng tiếp diễn, các bạn hãy hít một hơi thật sâu trước khi hét lên và nên kiềm chế lại để nghĩ rằng con dao kia cũng không phải là một vấn đề to tát. Nếu như bạn đã trót châm ngòi cho cuộc chiến nổ ra thì hãy xin lỗi và giải thích những điều đang làm bạn khó chịu trước khi chúng trở nên nghiêm trọng hơn.
2. Mâu thuẫn tài chính
Không thể phủ nhận tiền bạc luôn là vấn đề nhạy cảm của các mối quan hệ. Tình hình sẽ rất tồi tệ khi kinh tế khó khăn. Cả trong khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc sống hôn nhân thì hầu hết các cặp vợ chồng cũng đều có lúc phải đối diện với những mâu thuẫn về tiền bạc. Việc giải quyết các chi tiêu trong sinh hoạt hàng ngày, kế hoạch cho chuyện nhà cửa, xe cộ… luôn khiến mối quan hệ vợ chồng căng thẳng. Để vượt qua được điều này, hai bạn cần ngồi lại với nhau, thảo luận kế hoạch tài chính trước mắt và tương lai, chi tiêu thế nào, tiết kiệm ra sao...
3. Thực sự trở thành một phần trong đại gia đình
Sau khi hai bạn gặp các bậc phụ huynh, rồi phụ huynh gặp mặt nhau, đám cưới diễn ra suôn sẻ trong niềm vui của hai gia đình. Bạn tưởng mình đã hoàn thành mọi việc, nhưng không… Những mối quan hệ với bố mẹ chồng, bố mẹ vợ, chuyện gặp mặt gia đình... sẽ có rất nhiều những rắc rối mà bạn không lường trước được. Bạn cũng đừng kỳ vọng có khoảng thời gian một mình bên mẹ (bà, hay một người thân nào đó của bạn) như trước. Giải pháp là hãy đơn giản hóa mọi việc và thỏa thuận với nhau về việc sẽ có lịch thăm nom hai bên bố mẹ thế nào và đối xử ra sao cho phải phép với các bố mẹ.
4. Những ngày đầu làm cha mẹ
Hạnh phúc bao nhiêu khi đón đứa con đầu lòng thì cuộc sống của vợ chồng bạn cũng khó khăn bấy nhiêu. Ví dụ như khi các bạn đang tranh cãi xem ai sẽ bế con thì vợ bạn òa lên khóc và đòi tìm người trông trẻ. Chưa kể, con quấy khóc dẫn tới mất ngủ cũng khiến nhiều người cảm thấy cuộc sống vô cùng ngột ngạt. Tốt nhất, hai vợ chồng hãy cùng nhau chia lịch để chăm con, khi chồng rảnh thì có thể chơi cùng con, thay tã bỉm, còn khi chồng đi làm thì vợ sẽ đảm nhận. Nếu cảm thấy vẫn khó khăn, bạn có thể thuê giúp việc đỡ đần hoặc cậy nhờ tới ông bà nội ngoại.
5. Khi con cái bắt đầu lớn
Ccon bạn đủ lớn để nói chuyện và tự mặc quần áo, bạn bắt đầu có thể vừa chăm sóc con vừa có thời gian cho bản thân. Điều đó sẽ giúp mối quan hệ của vợ chồng bạn trở lại bình thường như ngày xưa? Không nhanh như vậy đâu! Thậm chí việc đưa ra các quyết định cho con cái có thể phát sinh mâu thuẫn nhiều hơn bạn tưởng. Đơn giản như vợ muốn dạy con trong hòa bình nhưng chồng thích cho bé ăn đòn khi bé bướng bỉnh, vợ ép con ăn còn chồng thấy thế là đủ… Tất cả những điều nhỏ nhặt xung quanh bé đều có thể khiến chiến tranh nổ ra giữa cha mẹ.
Giải pháp là vợ chồng bạn nên tìm ra những nguyên tắc chung trong việc dạy con và cả hai cần phải tôn trọng nguyên tắc đó.
6. Bỏ bê đời sống chăn gối
Dù bạn đang phải giải quyết những vấn đề căng thẳng trong công việc, hay có vấn đề về sức khỏe hay tự dưng mất cảm xúc..., hầu hết các cặp vợ chồng lâu năm đều thừa nhận đời sống tình dục của họ lên xuống thất thường. Quan trọng là bạn biết tìm hiểu và giải quyết từ gốc rễ của vấn đề.
7. Khi phải đối mặt với một quyết định lớn
Có nên chuyển đổi công việc, có nên sinh thêm con, có nên sửa nhà… tất cả những điều này có thể trở nên rắc rối khi phải đi đến quyết định. Có rất nhiều việc gây ra những bất đồng. Đối với quyết định lớn, hãy cố gắng “đóng cửa bảo nhau”, thỏa hiệp một cách bình tĩnh và riêng tư, đừng mang ra chỗ đông người.
8. Cảm xúc bị mài mòn
Cũng giống như việc phát ngấy khi suốt ngày chỉ ăn một món, dù đó là món bạn vô cùng yêu thích, bạn cũng có thể trải qua giai đoạn như vậy với người bạn đời. Năm tháng qua đi, con cái, công việc và những mối quan hệ khác lấy đi thời gian của bạn nhiều hơn. Thời gian dành cho bạn đời trở nên quá ít ỏi. Bởi vậy, hãy tranh thủ mọi lúc để cùng được tận hưởng cuộc sống cùng người bạn đời của mình. Khi nhận thấy mình có dấu hiệu xa cách người bạn đời, hãy nỗ lực gắn bó và nạp lại năng lượng cho chính bản thân mình. Đôi khi việc hai bạn nắm tay ngồi sát bên nhau trên một chiếc ghế dài còn có ý nghĩa hơn cứ phải ở trong một phòng.
9. Một thảm kịch không thể lường trước
Các bạn có thể dễ dàng giải quyết những căng thẳng hàng ngày, nhưng có lúc người ta bị gục ngã bởi những điều không thể đoán trước được như ngoại tình, mất việc, ốm đau. Cụ thể là có thể mẹ của bạn đột ngột qua đời, hay chồng của bạn bị chẩn đoán mắc bệnh tiểu đường. Buồn thay, không có giải pháp dễ dàng nào khi những điều như vậy xảy ra và chúng có thể tiếp tục làm rối loạn cuộc sống của bạn trong một khoảng thời gian nhất định. Nó khiến trái tim bạn tan vỡ, khiến bạn thấy rối trí. Giải pháp tốt nhất cho những giai đoạn này là hai bạn hãy hợp tác tích cực với nhau.
Harriet Lerner khuyên, chấp nhận những giai đoạn khó khăn là điều bình thường, thậm chí cả với những cặp vợ chồng hợp nhau nhất. Đó là lý do tại sao cần có tầm nhìn xa và luôn vững vàng trong hôn nhân, để khi bão tố ập tới thì mối quan hệ của các bạn vẫn tốt đẹp.
10. Trở nên già đi
Bạn chưa sẵn sàng cho tuổi già nhưng những ngày tháng tuổi trẻ đang ngày càng xa. Cứ luyến tiếc cho thời gian yêu đương tán tỉnh ngọt ngào có thể làm cho bạn cảm thấy trì trệ bởi sự già nua. Một chút khủng hoảng ở tuổi trung niên là điều bình thường, nhưng đừng để nó gây ra những rắc rối cho mối quan hệ vợ chồng. Bạn có thể khám phá niềm đam mê của mình, loại bỏ những tiêu cực trong đầu và hâm nóng lại tình cảm vợ chồng.
Nguồn: VNE


















