• Home
  • Contact Us
  • Answers to your tough questions
  • Subscribe to my RSS
  • LinkedIn
  • Navigos search
  • Home
  • News
    • Tin Navigos Search
    • Category
    • Category
    • Category
You are here : Home »
Showing posts with label Cuộc sống đó đây. Show all posts
Chiều ngày 15/7, khi chiếc xe chở đội Arsenal đi qua bờ hồ Hoàn Kiếm, có hàng nghìn fan hâm mộ, người dân hiếu kỳ cùng tập trung tại đây với mong muốn gặp trực tiếp hay xin chữ ký các tuyển thủ đến từ bên kia địa cầu. Đã có nhiều người đuổi theo chiếc xe, nhưng chỉ duy nhất một người, với một cách làm KHÁC BIỆT, đã đạt được thành công ngoài sức tưởng tượng. Những ngày sau đó, sự kiện The Running Man đã phủ sóng khắp các mặt báo từ trong nước đến quốc tế, gây 'sốt' trên các diễn đàn mạng xã hội, len lỏi vào các câu chuyện phiếm vỉa hè. Đã có nhiều ý kiến khen ngợi Arsenal nhanh nhạy trong một tình huống bất ngờ để tận dụng cơ hội quảng bá cho mình. Điều này không sai. Tuy nhiên, với một thương hiệu lớn như Arsenal, việc quảng bá thêm cho mình thì hiệu quả cũng khó có thể đo đếm được. Bài viết này xin tập trung vào một chi tiết ít người chú ý đến, đó chính là cách làm của anh chàng Running Man, như một bài học về cách tạo sự khác biệt để đạt được thành công. Nhân vật chính trong sự kiện này là chàng trai tên Vũ Xuân Tiến (20 tuổi, sinh viên, đến từ Hải Dương) là một fan hâm mộ CLB Arsenal ở Việt Nam. Cách làm của nhân vật này là: chạy bộ theo xe chở đội Arsenal hơn 8 km (5 dặm) để bày tỏ tình yêu và lòng ngưỡng mộ với đội bóng này. Đây là việc không phải ai cũng làm được và đủ kiên trì để làm. Rồi anh chàng được mời lên xe và những gì diễn ra sau đó thì ai cũng đã biết. Nếu coi Arsenal là một khách hàng VIP và anh chàng Running Man là một người bán hàng đang cố gắng marketing sản phẩm (là bản thân anh ta), thì chắc chắn trong tình huống này, Running Man đã thành công nhờ biết làm theo cách khác biệt. Về lý thuyết, marketing tạo sự khác biệt sẽ thành công khi sản phẩm hội tụ đủ 3 yếu tố “Cool”, “Wow”, và “Twist”. Các yếu tố này giúp sản phẩm được chấp nhận và phổ biến nhanh chóng hay nói cách khác, các yếu tố này giúp cho người mua truyền đạt lại cho những khách hàng tiềm năng khác những lý do tốt nhất khiến họ chọn mua sản phẩm. Và Running Man của Việt Nam đã “vô tình” làm tốt cả 3 việc của một chuyên gia marketing khéo léo và tài tình. COOL có nghĩa là ‘đúng’, hợp thời trang, đúng thời điểm và thậm chí có một chút sắc sảo. Rõ ràng, yếu tố đúng thời điểm và địa điểm đã mở đầu cho câu chuyện thành công của Running Man. Chàng Running Man 20 tuổi đã cho biết, “Mình không hề chuẩn bị gì cả, chỉ cố gắng mặc áo Arsenal và mang theo 1 chiếc bút dạ để nếu có cơ hội sẽ xin chữ ký các cầu thủ… Khi biết các cầu thủ Arsenal sẽ đến Hồ Gươm, mình đã tới đó từ trước và đứng đợi ở Tháp Bút”. Nghĩa là mặc dù không có sự chuẩn bị cho việc ‘chạy marathon’ kiểu Running Man, nhưng anh chàng này có chuẩn bị rất tốt về thời gian, địa điểm và ‘đạo cụ’ cho kế hoạch gặp mặt ‘khách hàng’ của mình. WOW có nghĩa là khuấy động nỗi sợ hãi và vì thế bị cuốn hút vào những thiết kế lạ hay những buổi trình diễn đáng chú ý hơn cả mong đợi. Có thể thấy trong đoạn Video, các tuyển thủ Arsenal đã rất phấn khích khi ban đầu có đến 1 nhóm các fan trẻ đuổi theo đoàn xe của họ, thậm chí có người còn bị vấp ngã khi rượt đuổi. Họ bị cuốn hút, cả người hâm mộ (những người bán hàng) và thần tượng (khách hàng VIP) đều bị kích thích, cuốn hút vào hiện tượng ‘lạ’ này. Đó là một ‘buổi trình diễn’ trên phố phường Hà Nội chiều hôm ấy. Tất nhiên, tham gia trong đoàn người này, Running Man trong tư thế dẫn đầu (theo video quay lại). Và nghiễm nhiên, người bán hàng này đã khiến các khách hàng của mình tò mò, chú ý và có phần thích thú. TWIST có nghĩa là một điều gì đó đáng ngạc nhiên, hấp dẫn, gây tò mò và thường ở trạng thái kinh ngạc. Sẽ không có chuyện gì xảy ra ngoài video Arsenal quay lại cảnh người hâm mộ Việt Nam đuổi theo xe của họ, nếu Running Man dừng lại như tất cả các fan hâm mộ khác trước đó (những người bán hàng kém duyên – bị ngã và thiếu kiên nhẫn). Mà việc đội bóng xứ sở sương mù ghi lại các khoảnh khắc trong bất cứ chuyến du đấu nào, chỉ là thói quen. Chúng sẽ chỉ là mớ tư liệu bình thường, thậm chí có phần hài hước. Vấn đề nằm ở chỗ, Running Man vẫn kiên trì và nỗ lực, liên tục đập cửa xin chữ kí và ứng biến linh hoạt khi đi nhờ xe máy để đuổi kịp đoàn, với vẻ mặt hào hứng và nụ cười tươi rói trên môi suốt quãng đường 8km (5 dặm). Cách đây 2 năm, Kangaroo cũng trở thành một case study điển hình về cách thức marketing khác biệt bằng cách dội bom quảng cáo xuất hiện liên tục 54 lần trong suốt giờ nghỉ giữa hiệp một trận bóng đá (chưa đầy 15 phút) với một khẩu hiệu duy nhất: Máy lọc nước hàng đầu Việt Nam. Hay Masan tung ra sản phẩm Omachi tấn công thành công phân khúc mì ăn liền cao cấp với khẩu hiện định vị đơn giản “Không sợ nóng”, đánh trúng tâm lý sợ bị nóng khi ăn mì bấy lâu nay. Quay lại câu chuyện của Running Man. Anh chàng này đã làm tốt 3 nhân tố cho một chiến lược marketing tạo sự khác biệt. Điều quan trọng hơn là sau khi marketing, Arsenal đã nhận ra đó còn là một ‘sản phẩm’ rất tốt - một nam thanh niên trẻ trung (20 tuổi), có gương mặt điển hình của người Việt, bảnh bao, thân thiện, có thể hình đẹp của một người yêu thể thao. Tất cả đã khiến các khách hàng của Running Man không thể làm ngơ được nữa. Những Pháo thủ thành London đã dựng hẳn thành một câu chuyện về "The Running man" và đem hình ảnh của cậu đi quảng bá khắp thế giới. "Nếu bạn thực sự muốn theo đuổi giấc mơ của mình, điều đó có thể xảy ra. Hôm nay điều đó đã xảy ra với anh ấy" là thông điệp mang đầy tính nhân văn của họ. Và khi đó, hiệu ứng đã đảo ngược, các tuyển thủ Arsenal hồ hởi chào đón Running Man của mình như một người hùng. Thành công của chàng trai Việt Nam đã tiến xa hơn rất nhiều dự tính ban đầu chỉ là marketing ‘bản thân’ nhằm tiếp cận khách hàng của cậu. Kết quả là, Running Man đã khiến chính khách hàng VIP nhất phải quay lại marketing hình ảnh của mình đến mọi người. Còn vị khách hàng VIP này ‘mạnh vì gạo, bạo vì tiền’ và nổi tiếng ra sao thì ai cũng biết. Chiều 17/7/2013, chỉ vài giờ trước trận đấu giao hữu với Đội tuyển Việt Nam, Giám đốc điều hành, Giám đốc marketing Arsenal và ông Wenger đã làm việc trực tiếp với “running man” Vũ Xuân Tiến tại khách sạn. Ông Wenger đã đề nghị Chủ tịch Hoàng Anh Gia Lai Đoàn Nguyên Đức hỗ trợ để đưa Xuân Tiến sang sân Emirates nước Anh xem Arsenal thi đấu một trận ở mùa giải tới. Thời gian có thể vào tháng 8 hoặc tháng 9 năm nay. Theo CafeF
Danh sách các nước công nghiệp hạnh phúc nhất thế giới do Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) đánh giá dựa trên các chỉ tiêu độ hài lòng, cân bằng công việc và cuộc sống, thu nhập và nhà ở. Kết quả trong năm thứ ba đánh giá được công bố hôm qua, trong đó Australia là nước hạnh phúc nhất thế giới, gần như miễn dịch với cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu, vẫn tăng trưởng trung bình 3,5% trong 20 năm trở lại đây.
Tỷ lệ việc làm của Australia cao, 73% những người trong độ tuổi từ 15-64 có việc làm, so với 66% của OECD. Thu nhập bình quân 28.884 USD/hộ, nhiều hơn mức trung bình của OECD là 23.047 USD, mặc dù người Australia làm việc ít hơn các nước khác 83 giờ/năm. Tuổi thọ trung bình của Australia cũng cao, 82 tuổi, hơn 2 tuổi so với mức chung và mức độ hài lòng của người dân là 84%, cao hơn trung bình của toàn cầu là 80%.

Thụy Điển đứng thứ hai trong danh sách với tuổi thọ trung bình cao ngang với Australia và thu nhập bình quân là 26.242 USD/hộ. Tỷ lệ việc làm là 74% và "hầu hết người Thụy Điển hài lòng với cuộc sống của mình"

Canada đứng thứ ba với 72% người lao động có việc làm, thu nhập bình quân 28.194 USD/hộ và người dân có ý thức cộng đồng mạnh mẽ. Tuy nhiên, ba quốc gia kể trên cũng có khoảng cách giàu nghèo khá cao, với 20% dân số có thu nhập cao nhất cả nước kiếm nhiều hơn 4-6 lần so với 20% dân số có thu nhập thấp nhất.

Có tổng cộng 11 chỉ tiêu đánh giá trong đó có nhà ở, giáo dục, y tế, thu nhập và mức độ chung tay của cộng đồng. Na Uy là quốc gia có độ hạnh phúc thứ 4

Số 5: Thụy Sĩ.

Số 6: Mỹ

Số 7: Đan Mạch

Số 8: Hà Lan

Số 9: Iceland

Số 10: Anh
Theo VNE

John H. White - người từng đoạt giải Pulitzer về ảnh báo chí năm 1982 - cũng phải nghỉ việc
Chicago Sun Times một trong những tờ báo lớn của Mỹ tuyên bố không sử dụng các nhà nhiếp ảnh báo chí chuyên nghiệp thay vào đó hướng dẫn các phóng viên, biên tập viên báo chí sử dụng máy ảnh iPhone khi tác nghiệp.

Thật khó mà xác định được hành động của tờ Chicago Sun Times (Mỹ) là một bước khởi đầu của báo chí thế hệ mới hay là sự tàn nhẫn của tính thương mại, khi một trong những tờ báo lớn của Mỹ tuyên bố không sử dụng các nhà nhiếp ảnh báo chí chuyên nghiệp. Thay vào đó, tờ báo mở một khóa hướng dẫn các phóng viên, biên tập viên báo chí sử dụng máy ảnh của iPhone cho việc tác nghiệp.

28 nhà nhiếp ảnh báo chí của tờ Chicago Sun Times, trong đó có cả người từng đoạt giải nhiếp ảnh Pulitzer là John H. White đã bị đồng loạt cho nghỉ việc chớp nhoáng, với một cách mà tờ Chicago Sun Times gọi là “động thái cần thiết để đáp ứng nhu cầu báo chí hiện đại”.

Hầu hết giới báo chí quốc tế chuyên nghiệp ở Mỹ cũng như nhiều quốc gia khác đều đưa lại tin này ngày 2-6 với một tâm trạng choáng váng. Trước khi nặn óc tìm ra một điều nào đó để chỉ trích, hầu hết các nhà bình luận đều phải nghiêm túc nghĩ ngợi về tương lai. Quả thật, lâu nay có quá nhiều thứ khi mới bắt đầu bị xem là kỳ quái, không thể chấp nhận được nhưng sau đó lại là xu thế chính.

Ngay cả phía nhà sản xuất iPhone, Công ty Apple cũng sửng sốt trước tin này, mặc dù tự hào là nhà sản xuất điện thoại có máy chụp ảnh đẹp và đa năng hàng đầu thế giới nhưng kết quả của nó là việc đánh đổi các nhà nhiếp ảnh, điều mà họ không thể tưởng tượng nổi.

Nhiếp ảnh cổ điển có vẻ như đã chết dần khi Internet ra đời. Khởi đầu là tờ báo ảnh Life với uy tín từ hàng chục năm, có lúc từng bán đến 13,5 triệu bản/tuần, nhưng rồi cũng phải chấp nhận đình bản vào năm 2007. “Mọi thứ đã thay đổi quá nhanh, và nếu chúng ta không nhìn thấy tương lai rằng báo và nhiếp ảnh là hai hình thức cần độc lập với nhau thì chúng ta sẽ bị lạc hậu” - người phát ngôn của tờ Chicago Sun Times nói.
Với số phận của nhiếp ảnh báo chí, liệu bước đi của tờ Chicago Sun Times có là dự báo của một tương lai bí ẩn khó đoán của báo chí nói chung? Tờ New York Times nhìn nhận rằng một nhà báo hiện đại đúng nghĩa bây giờ không còn quyền chỉ biết một thứ. Họ phải làm được nhiều điều như quay phim, chụp hình, ghi âm, viết bài, biên tập, thậm chí làm việc như một nhà quản trị server hoặc website. Nói như vậy, phóng viên ảnh giờ đây không chỉ làm công việc giới thiệu một bức ảnh đẹp của mình. Không phải ngẫu nhiên mà hầu hết nhà sản xuất máy chụp ảnh chuyên nghiệp trong một thập niên gần đây đều quảng bá tính năng... quay video.

Không chỉ Chicago Sun Times đang buộc các phóng viên, biên tập viên của mình phải xông vào trận địa thông tin với máy ảnh của iPhone, mà rất nhiều tòa soạn, thậm chí các đài truyền hình địa phương của Mỹ cũng đang có những khóa tập huấn có tên gọi I-Reporters, nhằm hướng dẫn người sử dụng iPhone quay hình và ghi tiếng trực tiếp. Lác đác trên các bản tin phóng sự, người xem đã thấy hình ảnh những người trả lời phỏng vấn lại đeo tai nghe iPhone lủng lẳng. Bạn đừng ngạc nhiên về điều ấy, vì đó là cách họ được quay hình và thu tiếng nói vào micro của headphone điện thoại.

Loài người đang đi đến một bước chuyển mới. Có rất nhiều thứ lạ lùng đã trở thành bình thường như tai nghe điện thoại bluetooth, xe điện tự cân bằng Segway Scooter... hay sắp tới sẽ là mắt kính điện tử Google Glass. Thậm chí máy tính giờ đây không còn nhiều với các phím bấm mà chỉ chạm, vuốt... nên chuyện các phóng viên ảnh sẽ thất nghiệp vì iPhone có thể sẽ là chuyện... bình thường?

Video và ảnh chụp nhanh đang chiếm ưu thế

Mặc dù không ai phủ nhận tính nghệ thuật của nhiếp ảnh, nhưng mỗi lúc các trang báo online đã phủ đầy các video, thậm chí một thống kê cho thấy việc người đọc web đã chọn dừng ở video nhiều hơn là một file ảnh.

Các nhà phân tích sự kiện cũng nhìn nhận quả là video và ảnh chụp nhanh đang chiếm ưu thế trong báo chí thời sự. Mới đây, sự kiện hai kẻ khủng bố Hồi giáo giết một lính Anh trên đường phố London đã làm chấn động thế giới bằng video chứ không phải là một chuỗi ảnh. Chính thủ phạm khi cầm dao đầy máu đã kêu gọi mọi người gần đó “hãy quay video” chứ không phải chụp ảnh!
Theo CafeF

Hãng tin Bloomberg công bố danh sách những xu hướng tiêu dùng ngày càng trở nên phổ biến hoặc đang biến mất dần. Theo đánh giá này, chi tiêu cho các đồ chơi công nghệ đã "cất cánh" trong thập niên đầu tiên của thế kỷ 21. Cụ thể, chi phí cho điện thoại tăng 17% mỗi năm trong giai đoạn từ 2000 đến 2011.

Ở chiều ngược lại, xăng, dầu đang bị cắt giảm chi tiêu mạnh nhất. Sau đây là 10 xu hướng tiêu dùng đang ngày càng trở nên phổ biến:

10. Nội thất và trang trí nội thất

Tổng chi tiêu cho năm 2000: 111,8 tỷ USD

Tổng chi tiêu cho năm 2011: 162,9 tỷ USD

Tỷ lệ tăng trưởng hàng năm: 3,48%

9. Đồ thủy tinh, bộ đồ ăn và đồ để đựng

Tổng chi tiêu cho năm 2000: 31,6 tỷ USD

Tổng chi tiêu cho năm 2011: 46,8 tỷ USD

Tỷ lệ tăng trưởng hàng năm: 3,63%

8. Viễn thông

Tổng chi tiêu cho năm 2000: 153,0 tỷ USD

Tổng chi tiêu cho năm 2011: 233,0 tỷ USD

Tỷ lệ tăng trưởng hàng năm: 3,90%

7. Trang, thiết bị chăm sóc sức khỏe

Tổng chi tiêu cho năm 2000: 34,0 tỷ USD

Tổng chi tiêu cho năm 2011: 52,1 tỷ USD

Tỷ lệ tăng trưởng hàng năm: 3,96%

6. Dược phẩm

Tổng chi tiêu cho năm 2000: 189,3 tỷ USD

Tổng chi tiêu cho năm 2011: 292,3 tỷ USD

Tỷ lệ tăng trưởng hàng năm: 4,03%
 
5. Súng ống và đạn dược

Tổng chi tiêu cho năm 2000: 36,1 tỷ USD

Tổng chi tiêu cho năm 2011: 58,6 tỷ USD

Tỷ lệ tăng trưởng hàng năm: 4,50%

4. Giải trí

Tổng chi tiêu cho năm 2000: 85,5 tỷ USD

Tổng chi tiêu cho năm 2011: 153,2 tỷ USD

Tỷ lệ tăng trưởng hàng năm: 5,45%

3. Túi ví

Tổng chi tiêu cho năm 2000: 11,6 tỷ USD

Tổng chi tiêu cho năm 2011: 28,4 tỷ USD

Tỷ lệ tăng trưởng hàng năm: 8,48%

2. Thiết bị âm thanh, hình ảnh
Tổng chi tiêu cho năm 2000: 76,6 tỷ USD

Tổng chi tiêu cho năm 2011: 411,8 tỷ USD

Tỷ lệ tăng trưởng hàng năm: 16,52%

1. Thiết bị điện thoại

Tổng chi tiêu cho năm 2000: 3,3 tỷ USD

Tổng chi tiêu cho năm 2011: 19,4 tỷ USD

Tỷ lệ tăng trưởng hàng năm: 17,47%
Theo VN Economy
Ông Obama nói rằng ông khi còn trẻ cũng chỉ lái một chiếc xe cũ kỹ  
Nước Mỹ thì có nhiều cái khác Việt Nam. Cái đó chắc không cần nói thêm nữa. Nhưng có chuyện này tôi nghĩ là không ít người trong số chúng ta sẽ ngạc nhiên khi sang Mỹ. Ấy là thanh niên bên này đi xe xấu, cũ và chắc là khá rẻ tiền. Còn chủ nhân của những chiếc xe đẹp đắt tiền đa phần lại là các ông bà già tóc lơ thơ.
  
Nếu để ví dụ cho dễ hiểu tôi nghĩ sẽ giống như việc thanh niên ở ta đi xe Honda Dream còn các cụ lại đi LX Piaggio hay Honda SH. Vâng chính xác là như thế.   

Nước Mỹ đang trong những ngày nắng ấm (chưa nóng) đẹp nhất của mùa Xuân, và là thời điểm mà hình ảnh nói trên được phô trương một cách rầm rộ nhất.

Cứ ra đường là lại thấy hình ảnh nhiều người Mỹ trung tuổi trở lên ngồi trên những chiếc xe mui trần hiệu Audi, BMW, Lexus… bóng loáng, một tay ghếch lên thành cửa xe còn tay kia đặt nhẹ lên cái vô-lăng.
   
Còn đám thanh niên phần đông đi xe đủ các hang từ Toyota, Honda bình dân của Nhật tới bình dân của Mỹ là Ford, Chevrolet… Thi thoảng lắm mới thấy vài thanh niên lái chiếc Dodge hai cửa thể thao.
   
Nói như thế nhưng các anh chị đừng nghĩ rằng thanh niên Mỹ giản dị, không chất chơi. Chẳng qua là họ chưa có tiền thôi.    

Brandon Gibbs, một anh bạn tôi thi thoảng gặp ở sân tennis bên này có lẽ là một thanh niên Mỹ điển hình. Anh người bang Ohio (một trong những bang nổi tiếng về ngành công nghiệp xe hơi), tới Washington D.C làm cho một công ty chuyên về văn phòng phẩm nhận lương tháng gần 4.000 USD. Số tiền ấy anh phải chia nhỏ, phần trả tiền thuê nhà, phần trả tiền điện nước, tiền ăn, phần trả góp cho chiếc Ford Escape anh mua cách nay hơn năm, phần trả bảo hiểm xe hơi, và cả phần trả nợ ngân hàng số tiền gần năm chục ngàn đô anh vay để học đại học.

Thanh niên Mỹ đa phần là các con nợ. Đến cả tổng thống Obama, như lời ông nói trong chiến dịch tranh cử năm ngoái, rằng ông và vợ mới chỉ trả xong tiền vay đóng học phí cách nay chừng tám năm gần trăm ngàn đô. Tức là tới năm ông 43 tuổi, khi đã làm nghị sĩ bang Illios (chuẩn bị trúng cử Thượng viện Liên bang), và năm năm sau làm ông chủ Nhà Trắng, ông và bà Michellemới không còn là con nợ. Cũng lời ông kể, ông “cưa đổ” bà Michelle khi ông chỉ lái một chiếc xe cũ kỹ. Mà nên nhớ, dòng tộc nhà ông Obama cũng không phải dạng nghèo (bà của ông từng làm Phó chủ tịch một ngân hàng).   

Gia đình của anh bạn Brandon Gibbs cũng không nghèo. Chỉ có điều, cha mẹ của anh giống như nhiều gia đình Mỹ khác, tự lập đi lên, và ngày nay họ cũng để con cái tự lập trưởng thành.    

Người ta vẫn nói về giấc mơ Mỹ, về những tỉ phú mặt búng ra sữa như Mark Zuckerberg. Đúng, một nước Mỹ không bao giờ làm thui chột các thiên tài. Nhưng số đông còn lại, phải tới khi đã qua thời trai trẻ rất lâu, họ mới tích lũy đủ để hưởng thụ. Để lái những chiếc mui trần khi mà chỉ còn vài sợi tóc phất phơ theo gió.

Chúc anh chị sức khỏe và hẹn gặp ở thư sau!


Theo Thể thao & Văn hóa

Mặc dù người dân của một số nước hạnh phúc hơn người dân ở các nước khác, mọi người đều có một đặc điểm chung là cảm thấy thỏa mãn hơn khi họ giàu có hơn.
Được đặt theo tên của nhà kinh tế học Richard Easterlin, nghịch lý Easterlin cho rằng thu nhập cao hơn không nhất thiết khiến con người ta hạnh phúc. Kể từ khi Easterlin đưa ra kết luận này năm 1974, quan điểm của các nhà kinh tế học đã thay đổi: tiền bạc có vai trò quan trọng, tuy chỉ ở phạm vi hạn chế.

Một nghiên cứu mới được thực hiện bởi hai nhà kinh tế học đến từ Đại học Michigan là Betsey Stevenson và Justin Wolfers rút ra kết luận về câu chuyện được coi là cũ rích này. Họ sử dụng các dữ liệu được thu thập từ khảo sát World Poll của công ty khảo sát Gallup. Gallup đã hỏi nhiều người trên khắp thế giới liệu họ có thỏa mãn về mức độ thỏa mãn cuộc sống với thang điểm cao nhất biểu thị cuộc sống tốt nhất mà họ có thể đạt được. Người trả lời khảo sát cho biết họ đang ở mức nào (từ 0 đến 10) và họ kiếm được bao nhiêu tiền.



Mặc dù người dân của một số nước hạnh phúc hơn người dân ở các nước khác, mọi người đều có một đặc điểm chung là cảm thấy thỏa mãn hơn khi họ giàu có hơn. Hơn nữa, mối quan hệ giữa thu nhập và hạnh phúc hầu như không thay đổi khi thu nhập tăng lên. Dường như mức tăng của hạnh phúc khi người ta trở nên giàu có hơn tương đương với khi họ bớt nghèo hơn. Và, không có ai cảm thấy mệt mỏi với việc kiếm được nhiều tiền hơn!

Tốc độ phát triển kinh tế vượt bậc của châu Á và tầng lớp tiêu dùng ngày càng lớn mạnh ở những nước như Trung Quốc, Ấn Độ và Indonesia chính là điều thôi thúc các doanh nhân gốc Á trở về quê nhà.

"Số phận" và "cơ hội" là lý do khiến Thomas Woo - Chủ tịch của chuỗi cửa hàng City Super - quyết định trở về quê nhà sau khi hoàn thành chương trình học ở Mỹ.

Woo chỉ là một trong số nhiều doanh nhân thành công của châu Á. Họ là những người đã đi du học ở Mỹ hoặc đã từng làm việc trên phố Wall Street nhưng giờ đây quyết định trở về quê nhà.

"Tôi đã định làm việc ở Mỹ sau khi tốt nghiệp nhưng sau đó định mệnh đã khiến mọi thứ thay đổi", doanh nhân gốc Hồng Kông trải lòng. Woo đã ở lại Mỹ sau khi tốt nghiệp trường Eastern Oregon State University. Tuy nhiên, năm 1996, anh trở về và cùng bạn bè thành lập City Super ở Hồng Kông, đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng lên đối với các sản phẩm xa xỉ.

"Tôi nhớ khi còn đang học ở Mỹ, mọi người đã bắt đầu nói về tương lai của khu vực vành đai Thái Bình Dương và Trung Quốc đang mở cửa. Bởi vậy, ngay từ những ngày đầu, chúng tôi đã nhận ra rằng cơ hội đang mở ra", Woo cho biết thêm.

Tốc độ phát triển kinh tế vượt bậc của châu Á và tầng lớp tiêu dùng ngày càng lớn mạnh ở những nước như Trung Quốc, Ấn Độ và Indonesia chính là điều thôi thúc các doanh nhân gốc Á trở về quê nhà. Theo dự báo của OECD, đến năm 2022, qui mô tầng lớp trung lưu châu Á sẽ vượt qua cả tầng lớp trung lưu ở Mỹ, châu Âu và Nhật Bản cộng lại.

Danh sách các doanh nhân Trung Quốc thành đạt dưới 30 tuổi mà Forbes mới công bố có thể cung cấp một số ví dụ điển hình.

Chen Ou, người đứng thứ hai trong danh sách, nhận bằng MBA từ đại học Stanford University trước khi quay trở lại Trung Quốc để thành lập trang bán lẻ mỹ phẩm trực tuyến jumei.com vào năm 2010. Hiện nay, jumei đã có tới 4 triệu người dùng, bán các sản phẩm đa dạng, từ Calvin Klein đến Elizabeth Arden.

Trong khi đó, Mykolas Rambus, CEO của Wealth-X (công ty nghiên cứu theo dõi tầng lớp siêu giàu), cho rằng châu Á mới chỉ trải qua 15 năm trong chu kỳ 150 năm tạo ra của cải. Điều đó có nghĩa là khu vực này vẫn là nơi lý tưởng để triển khai các ý tưởng kinh doanh.

Khởi nghiệp

Bắt đầu hoạt động kinh doanh ở nơi có triển vọng kinh tế sáng sủa không phải là yếu tố duy nhất tạo nên sức hấp dẫn của châu Á. Theo các chuyên gia, dễ dàng tiếp cận nguồn vốn cùng với mức thuế suất thấp và qui định lỏng lẻo ở Hồng Kông và Singapore khiến môi trường khởi nghiệp ở châu Á không khác mấy so với ở Mỹ.

Dễ dàng tiếp cận nguồn vốn có nghĩa là các doanh nhân không cần phải đem ý tưởng của họ đến tận thung lũng Silicon xa xôi để chúng có thể trở thành hiện thực.

Theo Rebecca Fannin (tác giả các cuốn sách Silicon Dragon và Startup Asia), kể từ năm 2005, số lượng công ty khởi nghiệp ở châu Á đã tăng vọt với ít nhất là 8.000 công ty được hậu thuẫn bởi các quỹ đầu tư mạo hiểm. Fannin  cho rằng một cuộc cách mạng đang diễn ra trên khắp châu Á, kể cả ở Hồng Kông - nơi vốn không phải là trung tâm cho các công ty khởi nghiệp.

Trung Quốc đã trở thành thị trường đầu tư mạo hiểm lớn thứ 2 thế giới và theo sau là Ấn Độ. Trung Quốc cũng xếp thứ 4 về số lượng sáng chế mới được áp dụng, tăng mạnh so với số 10 của năm 2005.

Các chuyên gia cũng nhận định những doanh nhân châu Á học tập hoặc được tôi luyện ở phương Tây có lợi thế rất lớn so với bộ phận còn lại. Theo Ringo Choi, chuyên gia đến từ Ernst&Young, để khởi nghiệp, bạn phải có đủ năng lực tài chính. Những người đã từng làm việc trên phố Wall hoặc ở thung lũng Silicon có thể tạo nên mô hình kinh doanh có sức hấp dẫn đối với các nhà đầu tư phương Tây.

Tận dụng cơ hội


Từ xưa đến nay, Mỹ vẫn là nơi thu hút các nhân tài đến từ châu Á. Tuy nhiên, với luật nhập cư ngày càng chặt chẽ, mọi thứ thay đổi.

Theo Kauffman Foundation, ở thung lũng Silicon, tỷ lệ các công ty được thành lập bởi nhiều nhập cư đã giảm từ mức 52% trong giai đoạn 1995 - 2005 xuống chỉ còn 44% trong giai đoạn 2006 - 2012. Điều này cho thấy có vẻ như xu hướng dịch chuyển của nhân tài đang bị đảo ngược.

Steven Pan, chủ tịch của Regent Hotel, đã rời khỏi vị trí tại một ngân hàng trên phố Wall để khởi nghiệp tại Đài Loan từ những năm 1990. Theo ông, Mỹ là môi trường lý tưởng để hoạt động trong ngành tài chính. Tuy nhiên, châu Á đem đến cơ hội ở nhiều lĩnh vực khác.

Tuy nhiên, con đường từ bỏ "giấc mơ Mỹ" để quay trở lại quê hương không phải lúc nào cũng dễ dàng. Pan chia sẻ đã mất đi 50% thu nhập sau khi từ bỏ công việc tại phố Wall để quay trở lại châu Á.

Một số người cho rằng môi trường ở châu Á khiến người ta khó chấp nhận rủi ro. Đồng thời, khó có thể tìm được chuyên gia bởi họ không muốn rời bỏ công việc hấp dẫn hiện tại để làm việc cho công ty khởi nghiệp còn non trẻ.

Dẫu vậy, Pan vẫn cho rằng những lợi ích thu được trong dài hạn sẽ đánh bại rủi ro. Trở về quê nhà và tự làm chủ là điều tuyệt vời hơn nhiều so với việc bám trụ ở phố Wall.

Theo CafeF
Mùng 5 Tết – gặp nhau chào xuân với hội bạn, nó với anh bạn thân phấn khởi hẹn năm nay nhất định chinh phục Nóc nhà Đông Dương . Hì hụi check lịch, thấy kỳ nghỉ gần nhất sau Tết là Giỗ Tổ nên 2 đứa quyết chí lập hội rủ leo Fan.
Hạnh, ngoài cùng bên trái
 2 tháng trước ngày đi, 2 anh em hớn hở rủ thêm được một vài người bạn cùng chí hướng, hò hẹn một hồi, chốt lịch cuối cùng cả hội lên tới 11 người , tự dưng thấy phục tài rủ rê lôi kéo của mình quá sức.

1 tháng sau, tinh thần sụt giảm đều vì chia sẻ với mọi người về kế hoạch ai cũng nói mình chẳng đi được đâu, sức mình làm sao lên tới đỉnh núi . Nản chí dần, từ một đứa to mồm hô hào mọi người và lên kế hoạch cho đoàn giờ mình bắt đầu bàn lùi, bảo anh em hay hủy, nhưng rồi sau 1 hồi bị dọa nạt cuối cùng mọi thứ vẫn được chuẩn bị chu toàn chờ ngày xuất phát.

Tối 18.4, lần đầu tiên cả đoàn 11 người mới lần đầu tập trung đầy đủ gặp mặt tại chính sân ga trước giờ lên đường. Líu ríu làm quen trò chuyện, ai nấy tươi cười rạng rỡ, phấn chấn cho một hành trình đầy hứng khởi.

Phì phò đường núi
Trước giờ G, anh em hừng hực khí thế chuẩn bị balo hành trang lên đường. Quần áo tươm tất, áo đồng phục rực rỡ, mũ nón như dân leo núi chuyên nghiệp. Đoàn được kết nạp thêm 1 anh zai Sài Gòn là vừa đủ 3 miền Bắc – Trung – Nam và cả ở bển là 3 bạn du học sinh Canada. Đa văn hóa, đa quốc gia nhưng tất cả chúng tôi đều hướng tới mục tiêu chinh phục đỉnh Fanxipan hùng vỹ.

Hành trình đầu tiên di chuyển từ Trạm Tôn ở độ cao 1.900m lên điểm nghỉ 2.200m. 30 phút đầu cả đoàn bắt đầu vượt qua những con dốc đầu tiên, đoạn đường khá dễ đi với lối đường mòn và dốc thoai thoải. Nhưng từ sau đó trở đi mình chỉ biết thở và thở. Mình bị tụt lại tốp sau cùng vì thể lực quá kém, mặt đỏ bừng bừng, tim đập thình thịch, đầu óc choáng váng muốn ngã quỵ xuống tưởng chừng như không đi nổi. Lúc này mới thấy hậu quả của việc lười vận động, và 2 bài tập Chicken Dance ở công ty mỗi ngày chẳng thấm vào đâu. Cậu vận chuyển đồ người Mông phải đỡ giúp mình Balo và cười lỏn lẻn rồi nói thứ tiếng Kinh lơ lớ : “ Cố đi đi chị ơi, 10 phút nữa thôi là tới trạm nghỉ rồi “. Nói vậy mà phải tới 5 lần 10 phút mình mới lên tới trạm nghỉ đầu tiên 2.200m thưởng thức bữa trưa giữa trời nắng chói chang là một trong những trải nghiệm mà mình không bao giờ quên.

 Chặng đường thứ 2 dường như còn gian nan hơn chặng thứ nhất, anh hướng dẫn người Mông nói nếu không đi nhanh trời tối sẽ không lên kịp điểm nghỉ thứ 2 trên 2.800m. Nghe xong mà muốn khóc, ngực như muốn vỡ ra vì khó thở nhưng vẫn phải mím môi bước tiếp. Bỏ dở chuyến đi có thể còn dẫn đến những tình huống tệ hơn, và hơn hết mình không thể để cả đoàn mất tinh thần..

Fansipan nổi tiếng với những cảnh đẹp hùng vĩ. Trời xanh trên cao, rừng ở xung quanh và mây trắng dưới chân. Thế nhưng hầu hết thời gian chuyến đi, Mình chỉ nhìn xuống chân, cố gắng bước từng bước.
Trời nắng chang chang, balo hành lý trên vai nặng dần theo từng bước chân.Hết con dốc này tới con dốc khác, con đường cứ nhỏ dần và sâu hun hút vào trong rừng. Chưa bao giờ mình phải leo dốc như ở đây, hoặc toàn đất khô lăn trượt dưới chân, hoặc là những khối đá lớn xếp chồng lên nhau. Lúc này, mình đã ngậm gần hết gói kẹo mang theo và uống hết chai nước thứ 4 kể từ đầu cuộc hành trình. Mình tự hỏi tại sao mình lại dại dột tham gia vào chuyến đi hành xác này. Nhưng rồi, nhờ sự giúp đỡ của rất nhiều người đoàn khác đã kéo, đẩy, cho thêm nước uống, hát hò cổ động cuối cùng mình cũng lên tới điểm 2.800 m nghỉ tối cùng đoàn.

Chặng đường cuối cùng mới thực sự gian nan hết sức, để lên tới đỉnh Fan ở độ cao 3.143m. Không phải ai cũng có thể leo lên đỉnh Fansipan, nóc nhà của đất nước. Có những người xông pha thẳng tiến, những cũng có những người phải huy động hết ý chí mới leo lên được. Rất nhiều trong số đó là những nữ nhân viên văn phòng chân yếu tay mềm và mình cũng vậy. Thức dậy từ 4h30 để chuẩn bị lên đường và cuối cùng 9h sáng ngày thứ 2 cả đoàn đã đặt chân lên tới đỉnh Fanxipan hùng vĩ.

Làm gì khi trên đỉnh?

Cả đoàn mình đã có những giây phút tuyệt vời, mọi người ôm nhau cười sung sướng khi vượt qua chính bản thân mình. Chụp ảnh và check in là điều không thể thiếu ^^.
Trên đỉnh núi lộng gió, chúng tôi nhìn lại chặng đường mình đã đi qua, không một ai tin nổi mình đã vượt qua 8 ngọn núi của dãy Hoàng Liên Sơn để lên tới Nóc nhà Đông Dương. Mở sâmpanh ăn mừng, chúng tôi đã có khoảnh khắc không thể quên tại nơi đây.

Chặng đường về gian nan và những kỉ niệm khó phai…

Càng về cuối chuyến đi thể lực của cả đoàn càng xuống, tất cả phải chiến đấu với bản thân trong từng bước chân trên con đường trở về dài dằng dặc. Chân bước đi theo quán tính, càng đi càng mệt nhưng không thể không bước về. Vẫn là nhóm cuối cùng ra khỏi rừng, nên khi nghe thấy tiếng mọi người ra tới trạm gọi mà cả nhóm chúng mình mừng mừng tủi tủi…

Mình sẽ không bao giờ quên cảm giác vừa bước đi, trong đầu vừa lẩm nhẩm câu quote : If you think you can, YOU CAN. If you think you can’t, YOU’RE RIGHT! And finally I CAN.

Sẽ không bao giờ quên những đoạn đường núi non hùng vĩ, gió thổi lồng lộng để cả đoàn thêm quyết tâm bước đi.

Không quên cảm giác mọi người mặc áo mưa ngồi ôm nhau trong gió lạnh 15 độ ở độ cao 2.800m chờ dựng trại.

Không quên đêm chui trong túi ngủ vẫn nghe gió rít ngoài lều sợ ma mà không dám nói.

Không quên những yêu thương đã được kết nối trên chặng đường ấy.

Phạm Hồng Hạnh (Business Development Associate – VNW)

Trong suốt hơn một năm qua, liên tục các phương tiện thông tin đại chúng đã có những bài viết bàn về chọn lựa quốc hoa. Theo đó, một số loại hoa tiêu biểu được đề cập đến nhiều là sen hồng, hoa/cây lúa, hoa/cây tre v.v…
Lúa, sen, tre là những loại cây/hoa được nhắc đến nhiều khi bàn về việc chọn "quốc hoa"
 Bỏ qua việc tranh luận chuyện một quốc gia có cần phải có quốc hoa hay không, bài viết này đề cập đến vấn đề từ góc nhìn marketing: Nếu cần phải có quốc hoa dành cho Việt Nam, sự lựa chọn nên là gì?

Quốc gia: Đi tìm một biểu tượng

Thử đặt câu chuyện về quốc hoa, hay nói rộng hơn là tìm ra một biểu tượng cho quốc gia vào câu chuyện quản trị doanh nghiệp, dễ thấy có sự tương đồng giữa biểu tượng quốc gia và biểu tượng thương hiệu.
Xét từ góc độ doanh nghiệp: Nhiều doanh nghiệp vẫn phát triển mà không cần phải có logo thật chuyên nghiệp, không cần phải có những câu slogan thật kêu. Chúng ta có thể kể ra những doanh nghiệp hàng đầu thế giới “gần như” không có slogan như Google, Microsoft, FaceBook v.v…

Nhưng ngược lại, một công ty phát triển có một logo ấn tượng, một slogan đi vào lòng người sẽ có ưu thế hơn. Thực tế chứng minh, nhắc đến “quả táo cắn dở”, người ta sẽ lập tức liên tưởng đến Apple; nhắc đến hình ảnh “Đại tá Sander” với nụ cười hiền hậu, người ta sẽ lập tức nhớ đến KFC. Và dĩ nhiên không thể không kể tới “cánh cổng vàng” (Golden Arches) của Mc Donald’s.

Một quốc gia cũng không khác nhiều.

Những quốc gia có biểu tượng mạnh là những quốc gia dễ ghi dấu ấn trong lòng mọi người hơn cả. Singapore có biểu tượng là Sư tử mình cá (Merlion). Nước Mỹ có biểu tượng là con đại bàng. Canada là chiếc lá phong (Maple Leaf). Nói đến Vương quốc Anh, người ta sẽ liên tưởng đến nghĩ đến biểu tượng tam sư dũng mãnh. Nước Pháp gắn liền với hình ảnh của chú gà trống Gaulois kiên cường. Hà Lan là những cánh đồng hoa tulip bát ngát.
Biểu tượng của một số quốc gia
Có thể thấy, biểu tượng quốc gia có thể là một con vật, một loài hoa, hay một loại cây đặc trưng.
Vậy, một biểu tượng thế nào được coi là một biểu tượng thành công từ góc nhìn marketing?
 
Khác biệt hóa hay là chết!

Khi trả lời phỏng vấn báo chí về việc lựa chọn quốc hoa của Việt Nam, một đại diện văn hóa đã nói rằng “Sen hồng là sự lựa chọn xác đáng”, và nhiều người đã bầu chọn cho sen hồng qua những cuộc trưng cầu trên internet.

Liệu sen hồng có phải là sự lựa chọn tối ưu?

Xét từ góc độ doanh nghiệp, yếu tố đầu tiên tạo thành một biểu tượng thương hiệu thành công sự khác biệt. Chuyên gia marketing lỗi lạc Jack Trout đã lấy điều đó làm tiêu đề cho một cuốn sách về quản trị marketing của ông: “Khác biệt hóa, hay là chết!”. Đây là một cuốn sách best selling.

Sen hồng có thể có rất nhiều ý nghĩa tâm linh và cũng là loài hoa phổ biến trong đời sống của người Việt. Nhưng liệu nó có đáp ứng được tiêu chí khác biệt hóa?

Thực ra biểu tượng hoa sen đã được Ấn Độ chọn làm biểu tượng quốc gia. Và đây là lựa chọn đúng đắn của… Ấn Độ. Hoa sen gắn liền với Phật giáo và Ấn Độ là quê hương của Phật giáo.

Ấn Độ đã chọn hoa sen là biểu tượng quốc gia trước. Vậy Việt Nam có nên chọn hoa sen? Nhiều người cho rằng Ấn Độ chọn hoa sen vàng còn Việt Nam chọn hoa sen hồng, là khác biệt.

Trở lại câu chuyện logo. Nói đến Kinh Đô, người ta sẽ hình dung ra hình ảnh của chiếc vương miện (logo của Kinh Đô). Giả sử một doanh nghiệp khác cũng lấy biểu tượng vương miện với màu sắc khác màu sắc logo của Kinh Đô, điều đó có tạo nên sự khác biệt cho doanh nghiệp đó không?

Khi Volvo đã chiếm lĩnh từ “an toàn” trong lĩnh vực xe ô tô, nhiều hãng xe khác cũng đã quảng cáo về sự “an toàn” của mình. Tuy nhiên, điều đó chỉ giúp cho Volvo. Vì càng nhiều người nhắc đến tính an toàn, Volvo - nhãn hiệu sở hữu “xe an toàn” càng được lợi. Tương tự, nếu một doanh nghiệp lấy logo là chiếc vương miện, điều đó chỉ khiến người tiêu dùng nhìn logo và nói: “Hình ảnh vương miện này giống với logo của Kinh Đô”.

Nói cách khác, khi một hình ảnh/ý tưởng đã được chiếm lĩnh, người đi sau hãy chọn thứ thật sự khác biệt. Và “hoa sen hồng”, theo người viết, không đủ để khác biệt hóa với “hoa sen” là biểu tượng quốc gia đã được Ấn Độ chiếm lĩnh.

Thế nào là một biểu tượng tốt?


Một biểu tượng tốt cũng như một logo tốt hay một slogan tốt, nó phải giúp doanh nghiệp: 1. Định vị bản thân, và 2. Tạo sự khác biệt đối với các thương hiệu khác cùng ngành hàng trên thương trường. Dĩ nhiên, sẽ là lý tưởng nếu nó còn có thể chỉ ra 3. Điểm ưu việt đáng giá so với những thương hiệu còn lại.
Hãy xem thử Avis. Họ biết rằng mình chỉ nằm ở vị trí thứ 2 trong lĩnh vực xe cho thuê. Đó là lý do họ gắn liền tên tuổi với câu slogan nổi tiếng: “Chúng tôi cố gắng hơn” (We try harder). Đó là điều hoàn toàn logic đối với khách hàng. Câu slogan của Avis còn lợi hại ở chỗ, nó tạo được cảm tình với khách hàng: Chúng tôi biết mình chỉ đứng ở vị trí số 2. Vậy tại sao bạn lại lựa chọn chúng tôi? Vì chúng tôi cố gắng hơn kẻ số 1: Hertz.
Dĩ nhiên, Hertz cũng không phải là tay mơ. Kẻ thống trị trong lĩnh vực xe cho thuê đã đáp trả bằng một slogan mạng mẽ: “Chúng tôi là Hertz. Họ không phải!) (We’re Hertz. They’re not). Câu slogan này đã làm được cả ba yêu cần phải có của một slogan hoàn hảo: Định vị vị trí số 1 của mình, nói ra được sự khác biệt hóa của mình đối với các thương hiệu khác, và chỉ ra điểm ưu việt về vị trí dẫn đầu đáng giá của mình đối với khách hàng.

Như vậy, giữa hai hình ảnh còn lại: hoa/cây lúa và hoa/cây tre, biểu tượng quốc gia Việt Nam nên lựa chọn là gì?

Cả hai loại cây/hoa đó đều xứng đáng là biểu tượng quốc gia của Việt Nam.

Tuy nhiên, từ góc nhìn marketing, người viết đứng về phía tre. Nhưng sẽ không phải là cây tre hay hoa tre, mà là chiếc lá tre. Lý do: Khi lựa chọn biểu tượng, nên tập trung hóa và đơn giản hóa tối đa.

Lá tre đáp ứng được những tiêu chí cơ bản khi thiết kế nên một biểu tượng đi vào lòng người. Đó là: 1. Sự đơn giản; 2. Sự liên tưởng đúng đắn. E rằng sẽ khó có thể thiết kế được một bông lúa thật đơn giản và có thể tạo được liên tưởng đúng đắn, bởi nó có thể bị lẫn với bông lau, và nói cho cùng, nó phức tạp hơn nhiều so với một chiếc lá tre.

Một điều quan trọng khác sau khi đã chọn được biểu tượng cho doanh nghiệp/quốc gia, đó là tạo dựng câu chuyện. Nếu chọn lá tre, phần việc này bỗng trở nên dễ dàng hết mức. Tre đã từ lâu nằm trong tiềm thức văn hóa dân gian người Việt. Từ “cây tre trăm đốt” cho đến cây tre Thánh Gióng dùng để quét sạch giặc Ân, chưa kể là bao lũy tre xanh ngát trải từ Nam ra Bắc trên khắp hình chữ S.
Theo CafeF
Chúng ta luôn phải đối mặt với khó khăn, cả sự nản chí trong cuộc sống nhưng ta luôn có quyền lựa chọn cách giải quyết mọi vấn đề.
Charles Schulz (26/11/1922 - 12/02/2000), là một họa sĩ vẽ truyện tranh người Mỹ, nổi tiếng với truyện tranh Peanuts
Với Sparky, việc học rất quan trọng nhưng cũng là điều không tưởng. Bởi cậu trượt tất cả các môn ở lớp 8. Cậu thi rớt môn vật lý trong trường trung học và lãnh điểm 0. Sparky rớt luôn môn tiếng Latin, môn đại số và tiếng Anh. Cậu cũng chẳng khá hơn ở môn thể dục. Rồi dù đã cố xin vào đội đánh golf của trường nhưng cậu nhanh chóng thua ngay trận đấu quan trọng duy nhất của mùa giải và cũng thua nốt trận đấu vớt.
Những năm tháng lớn lên, Sparky giao tiếp một cách vụng về. Những học sinh khác không ghét Sparky, nhưng cũng không ai tỏ ra thích cậu, và thật ra thì không ai quan tâm đến điều đó. Và nếu có bạn học nào chào Sparky ngoài giờ học, điều đó sẽ làm cậu rất ngạc nhiên cho nên cũng không ích gì khi nói về chuyện hẹn hò của cậu. Suốt thời phổ thông, Sparky chưa một lần mời bạn gái đi chơi vì sợ bị từ chối.
Sparky là người luôn thất bại. Cả cậu, bạn bè... đều biết như vậy. Cậu cũng suy nghĩ lung lắm về điều đó. Rồi cuối cùng, Sparky đã sớm quan niệm rằng: nếu mọi chuyện đã là như vậy, thì cứ vậy đi... Nói cách khác, Sparky tự nhủ lòng rằng những gì cậu đang có là những chuyện hiển nhiên không thể tránh được. Tuy vậy, Sparky lại có một niềm đam mê là vẽ. Cậu tự hào về các tác phẩm của, dĩ nhiên là không còn ai khác quan tâm đến việc này nữa.

Trong những năm cuối cấp, cậu nộp một số bức tranh minh hoạ cho biên tập viên các kỷ yếu và rồi bị trả lại bản thảo. Mặc kệ điều đó, Sparky vẫn tin rằng mình có khả năng trở thành một hoạ sĩ lớn.
Sau khi đã tốt nghiệp trung học, Sparky viết thư cho hãng phim Walt Disney. Khi được đưa đề tài vẽ thử, Sparky đã chuyên tâm vẽ hàng loạt tranh theo yêu cầu. Một lần nữa, bản vẽ bị từ chối. Thêm một thất bại cho người luôn thất bại.

Cuối cùng Sparky quyết định viết hồi ký bằng hoạt hình, kể về thời thơ ấu của một đứa con trai luôn thất bại và bị xem là kém cỏi, bất tài. Nhân vật hoạt hình ấy bỗng trở nên nổi tiếng toàn thế giới.

Sparky, người luôn kém may mắn trong trường và thường bị từ chối trong công việc, chính là hoạ sĩ Charles Schulz. Ông đã tạo ra phim hoạt hình vui nhộn "Peanuts" cùng nhân vật bé nhỏ Charles Brown thả diều không bao giờ bay cũng như chưa bao giờ đá trúng quả banh.

Câu chuyện về Sparky nhắc nhở chúng ta một chân lý quan trọng trong cuộc sống. Chúng ta luôn phải đối mặt với khó khăn, cả sự nản chí trong cuộc sống nhưng ta luôn có quyền lựa chọn cách giải quyết mọi vấn đề. Nếu chúng ta kiên trì, nếu chúng ta cố gắng giữ trọn niềm tin, nếu chúng ta tiếp tục phát huy những khả năng đặc biệt mà Chúa trời đã ban tặng, liệu có ai biết chuyện gì sẽ xảy ra? Chúng ta hoàn toàn có thể có được sự sáng suốt và khả năng chịu đựng mọi việc thông qua các thử thách cam go trên đường đời. Và cuối cùng, với Chúa, không có một ai là người thua cuộc. Chỉ có một số người chiến thắng nhưng phải trải qua một quá trình phát triển lâu dài.

Theo VNE
Rời bàn làm việc và ăn trưa ở bên ngoài sẽ giúp dân văn phòng hài lòng hơn với công việc.
Ăn trưa ở bên ngoài công ty là cách để người lao động cảm thấy phấn chấn hơn khi trở lại với công việc

Các nhà khoa học thuộc trường đại học Sussex (Anh) đã tiến hành một nghiên cứu để đánh giá mức độ hạnh phúc của nhân viên khi họ ăn trưa tại các địa điểm bên ngoài tòa nhà công ty.

Dựa trên số liệu từ những bài kiểm tra tâm lý khác nhau, bao gồm các câu hỏi tự đánh giá và trắc nghiệm, họ đã lập một bảng xếp hạng chỉ số hạnh phúc cho từng địa điểm, Telegraph đưa tin.

Kết quả cho thấy, mức độ hạnh phúc của những người ăn trưa tại bãi biển đạt mức cao nhất. Chỉ số hạnh phúc giảm dần khi đối tượng nghiên cứu ăn trưa tại công viên, nhà hàng, nhà riêng và các phương tiện giao thông công cộng. Mức độ hài lòng của những người ăn trưa tại các quán cafe không thay đổi sau bữa ăn. Ăn trưa ngay tại bàn làm việc khiến chỉ số hạnh phúc của mọi người giảm xuống mức thấp nhất.

Nhóm nghiên cứu cho rằng việc dành thời gian ăn trưa ngoài nơi làm việc khiến người lao động cảm thấy hài lòng hơn và tích cực hơn trong công việc. Trái lại, tinh thần của những người ăn trưa ngay tại bàn làm việc có thể giảm và thực trạng này sẽ tác động tới năng suất công việc của họ.

Cách tốt nhất để thúc đẩy tinh thần là ăn ở bãi biển. Ngoài ra, ngồi ăn trên một băng ghế công viên giữa không gian trong lành hay bớt chút thời gian về nhà ăn trưa là những cách khiến chúng ta cảm thấy phấn chấn. Thậm chí, ăn vặt trên xe buýt hay trên tàu cũng khiến người lao động cảm thấy vui vẻ hơn là ăn ở văn phòng.

Theo VNE
Từ tháng 4 này, hãng thời trang công sở chuyên dành cho phái đẹp sẽ gửi tặng các catalogue cập nhật xu hướng thời trang và các mẫu thời trang mới nhất hiện có tại IVY cho các chị em NS. Các cuốn catalogue sẽ được để tại quầy lễ tân, các chị em yêu thích thời trang có thể tham khảo thêm.

Máy giặt bị tràn bọt xà phòng ra ngoài, hoa giả quá bẩn mà khó lau rửa, mỡ đun bị cháy bốc lửa cao... đều có thể được xử lý bằng chút muối.

Muối còn nhiều tác dụng khác mà có thể bạn chưa biết:

- Nếu lỡ làm rơi vỡ một quả trứng trên sàn bếp, bạn chỉ cần rắc một ít muối lên và để đó khoảng 20 phút. Bạn sẽ dễ dàng lấy đi quả trứng vỡ và làm sạch sàn.
- Làm dịu vết ong đốt: Hãy lập tức rửa sạch vết ong đốt rồi đắp lên vài hạt muối.
- Khi dầu mỡ đun trong nồi bùng cháy, hãy rắc muối vào để dập lửa, tuyệt đối không dùng nước.
Nếu thức ăn trong lò bị tràn ra ngoài, hãy rắc muối vào lò để dập khói và mùi khét. Khi bếp đã nguội, bạn sẽ dễ dàng lau chùi vết bẩn.
- Tránh phai màu vải: Nếu đồ của bạn bị phai, ngâm nó một giờ trong nửa lít nước pha thêm nửa chén giấm và nửa chén muối. Nếu thấy màu vẫn phai tiếp, lặp lại việc này.
- Để đánh kem tươi dễ dàng hơn và đánh lòng trắng trứng nhanh hơn, bông hơn, hãy thêm vào chút xíu muối.
- Thử độ tươi của trứng: Cho một quả trứng vào một cốc nước muối. Trứng tươi sẽ chìm còn trứng cũ sẽ lơ lửng.
- Xong nồi bị cháy thức ăn ở đáy, hãy cạo qua vết cháy, ngâm nước và một nhúm muối rồi đem đun sôi, bạn sẽ dễ dàng rửa sạch nồi.
- Diệt bọ chét ở chuồng thú nuôi: Hãy cọ rửa chuồng bằng nước muối.
- Diệt cỏ dại mọc bừa bãi: rắc muối lên rồi đổ nước nóng vào.
- Làm sạch bình cà phê thủy tinh: Đổ vào bình nửa chén muối và chục viên đá, lắc đều hỗn hợp, để trong nửa giờ rồi tráng bằng nước lạnh và rửa sạch.
- Máy giặt hay bị tràn đầy bọt xà phòng ra ngoài, hãy rắc chút muối lên trên.
- Làm sạch hoa giả: Cho hoa giả vào một chiếc túi có sẵn muối, lắc mạnh túi. Nhìn màu sắc muối thay đổi bạn có thể thấy hiệu quả làm sạch bất ngờ của cách này.
- Làm sạch nồi đồng: Hòa ít giấm trắng nóng với ba thìa muối, đổ vào một bình xịt, xịt vào nồi đồng , để một lát rồi chà sạch.
- Để làm sạch những chiếc cốc chén dùng uống trà, cà phê hãy chà chúng bằng muối.
- Để khoai tây và táo đã gọt vỏ hay cắt lát không bị thâm, hãy ngâm trong nước muối lạnh.
- Làm sạch thớt: Đổ lên thớt chất tẩy rửa và muối, chà xát bằng chàn chải cứng, dội nước nóng và lau sạch bằng miếng vải mềm. Lặp lại việc này sau mỗi lần sử dụng.

Theo VNE
Trước khi trở thành tỷ phú giàu thứ 2 thế giới như hiện nay, chàng sinh viên Bill Gates cũng giống như tất cả những người khác phải viết hồ sơ để xin việc. Hồ sơ xin việc năm 18 tuổi của Bill Gates vừa được mang ra triển lãm đã hé lộ bí mật thú vị.


Bảo tàng máy tính Living Computer Museum (thành phố Seattle, Mỹ) vừa tổ chức một sự kiện để vinh danh những nhà tiên phong trong lĩnh vực khoa học máy tính. Tại sự kiện năm nay, bảo tàng này đã cho trưng bày một hiện vật rất đáng chú ý và cũng không kém phần thú vị, đó chính là 2 bản hồ sơ xin việc của Bill Gates và Paul Allen, 2 nhà đồng sáng lập của Microsoft.

Theo đó, 2 bản hồ sơ xin việc này được viết vào năm 1974, khi đó Bill Gates (18 tuổi) và Paul Allen (21 tuổi) vẫn đang là những sinh viên của trường đại học Harvard.

Dĩ nhiên, khi còn là những chàng sinh viên, cả Bill Gates lẫn Paul Allen đều không có quá nhiều sự lựa chọn, do vậy trong bản hồ sơ của mình, Gates lẫn Allen đều cho biết sẵn sàng làm việc ở bất kỳ đâu. Lĩnh vực công việc mà 2 chàng sinh viên này lựa chọn là phân tích hệ thống hoặc lập trình hệ thống.

Tuy nhiên, mức lương mà cả 2 đưa ra không hề thấp so với mức lương khởi điểm của một sinh viên. Cả Gates lẫn Allen đều đòi hỏi mức lương 15.000USD/năm. Đây là một số tiền không nhỏ vào thời điểm bấy giờ, nếu tính vào thời điểm hiện tại, mức lương này tương đương 76.000USD.

Cả Gates và Allen sau đó làm việc tại hãng phần mềm Honeywell trong mùa hè năm 1974, trước khi Bill Gates bỏ học tại Harvard vào năm tiếp theo và bắt đầu thành lập Microsoft. 2 thập kỷ sau đó, Gates trở thành người giàu nhất thế giới.


Theo Dân trí


On Earning: "Never depend on single income. Make investment to create a second source".
On Spending: "If you buy things you do not need, soon you will have to sell things you need".
On Savings: "Do not save what is left after spending, but spend what is left after savings".
On Taking risk: "Never test the depth of river with both feet".
On Investment: "Do not put all eggs in one basket".
On Expectation: "Honesty is very expensive gift. Do not expect it from cheap people".



Trong cả tuần làm việc hối hả có thể bạn quên đi khoảng thời gian dành cho bản thân, gia đình và bạn bè. 10 việc làm dưới đây có thể giúp bạn có được những ngày cuối tuần thoải mái nhất.


Dành thời gian cho gia đình và những người bạn

Điều này đặc biệt quan trọng cho những ai không có nhiều thời gian dành cho “những người yêu thương” trong suốt tuần.

Tập thể dục
Nếu bạn không thể vận động nhiều trong những ngày trong tuần thì cuối tuần là dịp để bạn thực hiện việc này. Tập thể dục còn giúp cơ thể không bị ù lì, dẫn đến mệt mỏi khi làm việc với cường độ cao. Hơn thế, biết đâu trong thời gian vận động, bạn lại có thêm được những ý tưởng hay cho công việc.

Theo đuổi 'đam mê'
Có thể công việc hiện tại không phải là điều mà bạn mong muốn làm hoặc do công việc quá bận, bạn không được làm những điều mình thích. Vì thế, hãy dành ngày cuối tuần để thực hiện điều này. Nếu như bạn có đam mê văn thơ thì tại sao lại không bắt tay ngay nhỉ?
Dành thời gian cho những hoạt động yêu thích có thẻ cân bằng cuộc sống.

Kỳ nghỉ
Bạn có thể đi đâu đó vào cuối tuần. Không nhất thiết đó phải là chuyến đi hàng trăm km mà chỉ đơn giản là đi ra khỏi sự ồn ào nơi đô thị náo nhiệt.

Ngắt kết nối
Trong suốt tuần, bạn đã “kết nối” liên hệ qua e-mail, mạng xã hội… hay đó là chính chiếc điện thoại của bạn.
Hãy tạm xa chúng từ sáng thứ Bảy đến khuya ngày Chủ nhật. Điều này sẽ giúp bạn thực sự thảnh thơi mà quên đi “núi” công việc đầy căng thẳng kia.

Tham gia thiện nguyện
Giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh sẽ giúp bạn yêu thương cuộc sống này hơn. Vậy tại sao bạn không trích một khoản tiền nhỏ để gửi tặng đến họ hay cùng tham gia những chuyến thiện nguyện gần, xa. Tham gia các chuyến đi như vậy, bạn còn có thể tạo dựng được các mối quan hệ mới, biết đâu đó là cơ hội cho chính bạn.

Làm những việc cấp thiết
Mỗi cuối tuần, bạn thường có “những việc cần làm” dù bạn muốn "quẳng" chúng đi để có nhiều thời gian xả stress.
Tuy nhiên, đừng quá tham việc. Bạn hãy tạo danh sách công việc có mức độ quan trọng tăng dần. Tiếp đó, chỉ làm những công việc cấp bách, cần giải quyết ngay.

Lập kế hoạch
Sau những công việc “quan trọng” mà bạn đã làm được, hãy dành đêm cuối cùng của ngày nghỉ để điểm lại các công việc sẽ làm trong tuần sau. Và nhớ rằng, bạn cũng cần sắp xếp nó theo thứ tự ưu tiên. Sau đó, hãy tự nói với bản thân: “Tôi sẵn sàng cho một tuần mới”.

Tịnh tâm
Hãy đến những nơi yên tĩnh, nếu có thể thì nên đi một mình để cơ thể được tịnh tâm. Từ những giây phút như vậy, bạn sẽ tìm ra được cách sống, cách ứng xử tốt hơn trong mỗi tình huống giao tiếp cũng như công việc và cuộc sống.

(Dân trí)- Nhà lợp mái rơm mái rạ là một “đặc sản” kiến trúc của vùng quê, không chỉ một thời phổ biến ở Việt Nam mà hiện nay, tại nhiều vùng nông thôn trên khắp thế giới, mái gianh vẫn được sử dụng như một lối kiến trúc cổ điển đầy lãng mạn.
Sau một vụ mùa thu hoạch, rơm rạ đầy ngập cả đường làng, những người nông dân cần cù, hay lam hay làm đã nghĩ ra đủ hình thức tận dụng, biến những thứ tưởng như là phế thải trở thành những món đồ thủ công đẹp mắt. Trong đó, đáng kể nhất là kiến trúc nhà mái lợp rơm rạ, cho tới nay vẫn còn thịnh hành ở nhiều miền quê phương Tây và tạo nên nét duyên dáng đặc trưng cho kiến trúc ở vùng nông thôn.

Người ta vẫn xây nhà mái ngói, mái bằng bình thường, nhưng trên tầng mái thứ nhất hay còn gọi là mái trong đó là một khung mái thứ hai bao trùm ra ngoài được lợp bằng rơm rạ. Khi mưa xuống, nước sẽ trôi đi rất nhanh. Mùa hè, nó còn có tác dụng chống nắng, chống nóng. Trọng lượng nhẹ của lớp mái ngoài này cùng tính năng bảo vệ của nó giúp nâng cao tuổi thọ công trình và biến những ngôi nhà giản dị trở thành một tác phẩm kiến trúc mềm mại, duyên dáng, đầy tính thẩm mỹ. Chẳng thế mà công việc của những người thợ chuyên lợp mái rơm mái rạ được xếp vào nhóm “craft” – nghề thủ công tại nhiều nước phương Tây bởi tính chất công việc yêu cầu độ khéo léo từ bàn tay người thợ.

Ngày nay, bạn vẫn có thể tìm thấy những ngôi nhà mái gianh ở vùng nông thôn các nước Châu Âu, Châu Á, trong đó nước Anh được biết tới là xứ sở của những mái nhà gianh đẹp mắt nhất. Những ưu thế của mái rơm mái rạ đã được khẳng định qua thời gian, nó vừa hữu dụng, vừa giàu thẩm mỹ và giá thành lại rất rẻ, độ bền rất cao.


Ở những nước phát triển, khi xu hướng kiến trúc hiện đại đã trở nên quá phổ biến, những trang viên ở vùng nông thôn bắt đầu quay lại với lối kiến trúc hoài cổ và tạo nên một vẻ đẹp hài hòa với tổng thể không gian xung quanh. Đồng thời, kỹ thuật tạo hình cho mái gianh đã đạt tới mức có thể biến mỗi mái nhà thành một tác phẩm nghệ thuật đẹp mắt và không phải mái nhà nào cũng giống nhau, điều đó làm nên sự đa dạng sinh động cho mỗi công trình.

Kiến trúc mái gianh của Anh

Mái rơm mái rạ của Hà Lan

Một nếp nhà xinh của Ireland

Mái gianh của Nhật luôn vút cao

Mái gianh ở một vùng quê Hàn Quốc
Older Posts Home
  • Recent Posts
  • Comments
Advertisement Hiện đang có một tổ chức muốn tài trợ đối tượng là các em nhỏ mồ côi (tặng quà, góp tiền, tổ chức vui chơi, và có thể là bảo trợ cho 1 số em nào đó). Bạn nào biết tổ chức hay mái ấm tình thương nào xin vui lòng liên lạc với phuoc.tran@navigossearch.com nhé! Xin cảm ơn!

Daily Video

Page

  • Home
  • Answers to your tough questions
  • Contact Us

Photos on Flickr

Blog Archive

  • ▼  2013 (458)
    • ▼  August (3)
      • ▼  Aug 07 (1)
        • The top 25 sites on the web
      • ►  Aug 02 (2)
    • ►  July (47)
      • ►  Jul 31 (2)
      • ►  Jul 29 (4)
      • ►  Jul 23 (6)
      • ►  Jul 22 (1)
      • ►  Jul 18 (5)
      • ►  Jul 17 (1)
      • ►  Jul 16 (10)
      • ►  Jul 14 (1)
      • ►  Jul 11 (1)
      • ►  Jul 10 (1)
      • ►  Jul 09 (8)
      • ►  Jul 08 (1)
      • ►  Jul 04 (4)
      • ►  Jul 02 (1)
      • ►  Jul 01 (1)
    • ►  June (40)
      • ►  Jun 27 (3)
      • ►  Jun 26 (8)
      • ►  Jun 19 (2)
      • ►  Jun 18 (1)
      • ►  Jun 17 (1)
      • ►  Jun 16 (1)
      • ►  Jun 13 (2)
      • ►  Jun 12 (2)
      • ►  Jun 11 (2)
      • ►  Jun 06 (6)
      • ►  Jun 05 (1)
      • ►  Jun 04 (4)
      • ►  Jun 03 (2)
      • ►  Jun 02 (5)
    • ►  May (132)
      • ►  May 29 (9)
      • ►  May 28 (2)
      • ►  May 27 (12)
      • ►  May 26 (1)
      • ►  May 24 (1)
      • ►  May 22 (12)
      • ►  May 21 (4)
      • ►  May 20 (8)
      • ►  May 19 (4)
      • ►  May 16 (2)
      • ►  May 15 (7)
      • ►  May 14 (13)
      • ►  May 13 (12)
      • ►  May 10 (8)
      • ►  May 09 (2)
      • ►  May 08 (1)
      • ►  May 07 (6)
      • ►  May 06 (28)
    • ►  April (197)
      • ►  Apr 26 (7)
      • ►  Apr 24 (12)
      • ►  Apr 23 (11)
      • ►  Apr 22 (9)
      • ►  Apr 21 (9)
      • ►  Apr 18 (12)
      • ►  Apr 17 (12)
      • ►  Apr 16 (19)
      • ►  Apr 15 (11)
      • ►  Apr 14 (15)
      • ►  Apr 12 (10)
      • ►  Apr 11 (14)
      • ►  Apr 10 (17)
      • ►  Apr 09 (10)
      • ►  Apr 08 (11)
      • ►  Apr 07 (2)
      • ►  Apr 05 (2)
      • ►  Apr 04 (4)
      • ►  Apr 03 (5)
      • ►  Apr 02 (4)
      • ►  Apr 01 (1)
    • ►  March (39)
      • ►  Mar 29 (2)
      • ►  Mar 28 (5)
      • ►  Mar 27 (2)
      • ►  Mar 26 (7)
      • ►  Mar 25 (9)
      • ►  Mar 24 (2)
      • ►  Mar 22 (1)
      • ►  Mar 21 (1)
      • ►  Mar 20 (3)
      • ►  Mar 19 (7)
2010 Simplex Enews. All rights reserved.
Designed by SimplexDesign